Đã khi nào bạn xem một bộ phim đến khi kết thúc và bắt đầu tự hỏi tại sao mình lại xem nó chưa? Mình thì bị như thế rất nhiều lần rồi. Không phải vì phim quá dở hay vì cái kết hụt hẫng. Mà là vì khoảng trống trong lòng không được lấp đầy khiến cái kết trở nên chưng hửng đem lại cảm giác khó chịu. Galveston (Tử Địa Báo Thù) đang được công chiếu ngoài rạp chính là một trong những bộ phim như thế. Bài review phim Tử Địa Báo Thù (Galveston) đánh giá nhanh về phim và không tiết lội nội dung bạn có thể yên tâm đọc review trước khi ra rạp.

Xem thêm:

Phim Tử Địa Báo Thù (Galveston) dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của Nic Pizzolatto – người đồng thời cũng chính là biên kịch cho phiên bản điện ảnh. Roy (Ben Foster) – một tên giang hồ đâm thuê chém mướn bị Stan (Beau Bridges – chủ của mình) gài bẫy và suýt chết. Anh cứu cô gái điếm Rocky (Elle Fanning) bị trói gần đó và hai con người với số phận, cá tính khác biệt cùng nhau bắt đầu chuyến hành trình chạy trốn đầy chông gai phía trước.

Galveston là một bộ phim mang hơi hướng neo-noir nên cực kì nặng nề và chậm rãi. Từng bước từng bước xây dựng câu truyện lẫn nhân vật vô cùng từ tốn và vững chắc, đem lại cảm giác rất chán cho những người thiếu kiên nhẫn. Ngoài ra, phim cũng chẳng có lời nào giải thích cho các hành động, tâm lý của nhân vật và khiến khán giả thắc mắc không ngừng.

Đây là kiểu phim bạn phải hoàn toàn hóa thân vào phim ảnh thì mới có thể chiêm nghiệm được. Việc phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng phần nào giải thích được điều này, vì ngôn từ có thể miêu tả tâm lý nhân vật rõ ràng và dễ hiểu hơn.

Thật ra, kịch bản của Galveston cũng chẳng có gì quá xuất sắc, motif đã “nhẵn mặt” quá rồi, việc cái kết gây shock cũng chẳng giúp bộ phim khá khẩm lên, mà còn tạo hiệu ứng ngược (ít nhất là đối với mình) vì mọi thứ diễn ra quá chóng vánh và không thể ngờ tới. Plot vừa twist cái xong hết phim luôn, chưa kịp trải nghiệm gì cả.

Tuy nhiên Tử Địa Báo Thù (Galveston) cũng có những khoảnh khắc rất đáng giá. Điều đáng nói là tất cả những khoảnh khắc đó đều tập trung về một chỗ: Elle Fanning. Nàng công chúa ngủ trong rừng ngày nào đã trưởng thành hơn rất nhiều với vai cực kì gai góc và khó nhai, có thể làm khó bất kì diễn viên gạo cội nào. Cô gái điếm 19 tuổi xinh tựa thiên thần, vẫn với nụ cười thơ ngây, sáng dạ của một thiếu nữ nhưng nếu nhìn kĩ vào đôi mắt, có thể thấy rõ nỗi khổ cơ cực hằn sâu trong đó. Trường đoạn nàng khóc nức nở nói không ra hơi đã đủ giúp Elle thoát khỏi cái mác “bình hoa di động”, cũng như là cái bóng quá lớn của người chị mình.

Nhìn chung, nếu bạn nào thích xem thể loại tâm lý hóa thân vào nhân vật hay chỉ đơn giản là yêu quý Elle Fanning như mình thì Galveston hoàn toàn xứng đáng để bạn ra rạp đó.

Pisaci