Chuyển thể từ tác phẩm best seller của nhà văn Paula Hawkins, “The girl on the train” từ trang sách bước lên màn ảnh rộng với tất cả sự chú ý, mong chờ, ngờ vực. Không được đánh giá cao như tác phẩm Gone girl trước đó nhưng đạo diễn Tate Taylor vẫn cho thấy tài năng trong việc kể một câu chuyện khó nhằn trở nên hất hẫn và lôi cuốn.

Xem thêm:

Bài viết cảm nhận review phim “The girl on the train” (Tựa Việt: Cô gái trên tàu) không đi vào so sánh giữa sách và phim thay vào đó phân tích ý nghĩa và câu chuyện đầy ẩn ý trong phim.

Rachel Watson, một cô gái đi làm mỗi ngày bằng tàu, con đường dần dần trở nên quen thuộc và hàng ngày Rachel đều đi qua dãy nhà ngoại ô ấm cúng, nơi tàu dừng lại và cô có thể quan sát một đôi vợ chồng hạnh phúc bên nhau. Nhưng trong một lần như thế, điều kinh ngạc đã xảy ra và thay đổi cuộc đời Rachel mãi mãi.

Phần giới thiệu của “The girl on the train” rất đúng với ý nghĩa giới thiệu của nó, nghĩa là sau khi đọc xong, bạn vẫn chẳng hiểu cái phim này nói về cái gì. Và chắc rằng, những ai chưa từng đọc truyện như mình cũng bước vào phim với tâm thế không thể mù mờ hơn và sẽ phải mất tới 2/3 phim để bạn thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nếu xâu chuỗi tất cả các sự kiện của phim, mình không hề thấy đây là mô tuýp mới lạ hay quá rùng rợn, kịch tính. Nhưng cái hay của “The girl on the train” là được tái hiện qua con mắt của con sâu rượu Rachel – một phụ nữ bị chồng phản bội, không thể có có con, đánh mất tất cả những gì tốt đẹp nhất. Chính lăng kính chòng chành, nửa tỉnh nửa mê ấy làm chúng ta – những kẻ tỉnh táo cũng phải say, khiến chúng ta chẳng biết trời đất gì nữa. Đó là điểm thú vị mà mình chưa từng trải nghiệm từ trước đến nay.

Khen thì khen thế thôi chứ có nhiều đoạn khó hiểu phát điên và buồn ngủ phát rồ ấy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn bị cuốn hút đến cuối cùng. Không khí của phim ảm đạm và u buồn từ đầu đến cuối, những nụ cười của nhân vật vốn đã hiếm hoi mà lại còn vô cùng gượng gạo kéo mình vào một khoảng không trống rỗng đầy nỗi buồn. Thường thì với những bộ phim khai thác yếu tố bi, đạo diễn thường cho nhân vật cảm nhận sự hạnh phúc một chốc lát rồi nhấn họ xuống vực thẳm để làm nổi lên sự đau buồn. Nhưng Cô gái trên tàu thì khác, họ đều không hạnh phúc từ – đầu -đến – cuối.

Mạch phim khá lê thê với những nỗi buồn chìm trong nỗi buồn cũng sẽ khiến rất nhiều bạn nản lòng ở 2/3 đầu phim, còn 1/3 còn lại, khi mọi thứ rõ ràng hơn, “The girl on the train” hiện lên như 1 phiên bản nhân văn và giải thoát hơn Gone Girl.

Tom là chồng cũ của Rachel. Anh ta được thể hiện là một người đàn ông điển trai, lịch thiệp và ấm áp. Có một gia đình hạnh phúc sau nhiều tháng vụng trộm với Anna, Tom đường hoàng như một quý ông khi tuyên bố ngầm rằng Rachel là kẻ có tội, anh ta không thể chịu nổi sự điên cuồng của cô. Nhưng thực sự liệu Rachel có phải là người như thế?

Không, cả thế giới đều biết Rachel, trừ 3 người đàn bà bị Tom giăng bẫy Rachel – Anna – Megan. Thật kinh dị, Anna vụng trộm với Tom sau lưng Rachel, Megan lại vụng trộm với Tom sau lưng Anna. Tom là hiện thân của loại đàn ông tham lam hủ bại, chính anh ta là kẻ đẩy những người đàn bà khát tình lên một con tàu điên dại nhất hành tinh, nơi mà họ chỉ có thể nhìn ngắm người khác được hạnh phúc còn mình thì tuyệt vọng.

Emily Blunt sở hữu một đôi mắt ám ảnh nhất mà mình từng biết. Chỉ cần xem poster phim thôi, hẳn bạn cũng đủ hiểu rồi nhỉ. Trong hình dạng một người đàn bà mất tất cả, thèm thuồng những gì bình dị nhất, nhân vật Rachel ngày nào cũng đi tàu tới Newyork để làm việc…mà đã mất việc cả năm nay. Trên đường đi, cô nhìn thấy một cô gái có đầy đủ mọi thứ cô muốn, một thân thể rực rỡ sức sống, một người đàn ông yêu thương, một căn nhà yên ấm.

Nơi tôi có được tầm nhìn hoàn hảo tới ngôi nhà tôi yêu thích. Số 15 đường Beckett. Tôi không biết từ bao giờ. Có lẽ tôi đã để ý cô gái ấy từ năm trước. Và dần, từng tháng trôi qua, cô ấy ngày càng trở nên quan trọng với tôi. Cô ấy là tất cả những gì tôi đánh mất. Tôi muốn mình được như cô ấy.

Rachel đánh mất chính mình và không còn ai tin cô ấy nữa. Cô ấy tin rằng cuộc hôn nhân đổ vỡ là vì chính cô ấy, do cô ấy say, do cô ấy không sinh con được, do cô ấy sau khi say hành hạ chồng. Tất cả thế giới của Rachel hàng ngày là sự sám hối như một tội đồ và thèm tình cảm tới phát điên. Rachel bị Anna – vợ mới của Tom (chồng cũ Rachel) cho rằng cô luôn muốn cướp đứa con của họ, phá hoại gia đình hạnh phúc của họ. Tất cả những người trên chuyến tàu cùng cô đều nhìn cô với ánh mắt ái ngại. Cảnh sát nghi ngờ cô chính là kẻ sát hạt Megan. Và thật là kinh dị, ngay cả bản thân Rachel cũng nghi ngờ cô.

Trong tiềm thức của Rachel, cô là kẻ hủ bại, kẻ nát rượu và cuối cùng cô lại bắt đầu nghi ngờ mình là kẻ thủ ác. Phim được dẫn dắt theo góc kính của Rachel, nên chúng ta 2/3 đầu phim đều tin rằng cô là kẻ nát rượu điên rồ. Là kẻ biến thái theo dõi gia đình chồng cũ, muốn bắt cóc đứa con của họ, là kẻ vì bị chồng phản bội nên muốn đập đầu những cô gái tóc vàng xuống đất khiến họ nát óc. Ngay cả những người xem, cũng nghi ngờ rằng trong 1 phút điên dại nào đó, Rachel tưởng nhầm Megan là Anna và thực sự đã giết cô gái tóc vàng ấy.

Nhân vật của Emily Blunt thực sự quá thú vị, ám ảnh và đáng thương với đôi mắt lúc nào cũng ở hố sâu tuyệt vọng. Kết cục vì 1 người đàn ông – Tom, Rachel trở thành 1 người điên rồ như vậy. Nhưng vì những người đàn bà khốn khổ vì gã, Rachel tìm lại được mình, tìm lại công lý cho họ. Phải chăng thông điệp của phim chính xác là “Chỉ có đàn bà mới đem lại hạnh phúc cho nhau”

Như mình đã nói ngay từ đầu, nếu bạn buồn ngủ hoặc không thể kiên nhẫn, đừng xem phim Cô gái trên tàu vì hãy sẵn sàng cho 2/3 đầu phim rất là lê thê buồn bã kèm buồn ngủ. Nhưng nếu bạn đã kiên nhẫn xem hết 2/3 thì chúc mừng bạn, phần thưởng cuối cùng luôn xứng đáng với người biết chiến đấu. Cũng như Rachel vậy, trong những thước phim cuối cùng, cô lại đẹp rực rỡ, lấy lại được ánh sáng mà cô tưởng rằng mình đã mất.

Trần Hà My

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here