Phim Lời Từ Biệt (The Farewell) vốn là một bộ phim có cốt truyện nhất định phải buồn, nhưng sau khi cày xới trái tim của bạn, xát muối vào đó, bạn ra khỏi rạp với một tâm trạng nhẹ nhõm. Đó là cảm giác thanh thản sau khi đã nỗ lực hết sức vì lí tưởng mình chọn, giống như những nhân vật trong phim đã đấu tranh vì một lời nói dối cứu rỗi. Bài viết review phim Lời Từ Biệt có “spoil nhẹ” bạn cân nhắc đọc trước khi ra rạp thưởng thức.

Xem thêm:

Nội dung phim phim Lời Từ Biệt (The Farewell) bắt đầu khi nhân vật bà nội Nai Nai trong phim chỉ còn 3 tháng để sống sau khi được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối. Mọi người trong gia đình đã nhất trí với nhau sẽ giấu bệnh tình của bà. Để bà không nghi ngờ tại sao bỗng nhiên con cái lại tề tựu đông đủ, người cháu Hao Hao tổ chức một lễ cưới gấp rút để mọi người được bên bà những ngày cuối đời. Duy chỉ có người cháu Billi là người duy nhất không đồng tình với kế hoạch đó, và cả nhà cũng không muốn Billi về vì sợ mọi chuyện bại lộ.

Billi – tâm điểm của những mâu thuẫn về thế hệ và sự khác biệt văn hóa Đông Tây, như những đợt sóng ngầm, âm ỉ nhưng cũng dữ dội.

Billi và Nai Nai: Như bao người bà châu Á khác, vẫn là những câu hỏi muôn thuở của bà dành cho Billi. Kiếm chồng đi cháu. Sống ổn định đi. Và sau mọi cuộc tranh luận, Billi đều lí lẽ hơn và bà đều kết thúc bằng một nụ cười tếu táo “Ranh con!”. Những quan tâm thỏn mỏn của bà lại đáng yêu quá đỗi: cái đánh mông yêu sau 25 năm mới gặp cháu, nhất quyết không cho cô động tay chân vào việc gì, dạy cháu tập dưỡng sinh và mai mối cho cháu bất kỳ người nào mình thấy vừa mắt. Đặc biệt là dúi tiền vào tay cháu trước mỗi lúc đi xa (đã không cho được gì lại còn khiến bà tốn kém là đây). Billi sợ mất bà, sợ mất một kí ức lấp lánh theo cô suốt tuổi thơ, cũng là nỗi sợ vong bản khi bà là một trong những điều cuối cùng thuần Trung Hoa trong cuộc đời mình.

Billi và mẹ: Họ gay gắt với nhau như hai mẹ con trong Ladybird, tuy vẫn dành tình cảm mẹ con cho nhau nhưng họ không hề thích nhau. Với mẹ, việc nói dối bà là để chia sẻ gánh nặng ấy cho người sắp ra đi, bởi chính nỗi sợ mới giết chết con người hơn là bệnh tình. Còn với Billi, chuyện giấu giếm bệnh tình với ai đó là điều bất hợp pháp và cũng tước đi cái quyền cá được từ biệt của người sắp mất. Hay với mẹ, chả cần phải khóc để chứng tỏ mình đau buồn. Còn Billi chỉ cần vừa bước vào nhà, gặp người bà, cô đã cố gắng rất dữ dội để kìm nén cơn khóc.

Billi và họ hàng: Billi thuộc thế hệ quả chuối trong trắng ngoài vàng, cô bị đưa sang Mỹ ở khoảng 5,6 tuổi. 25 năm lớn lên ở đây cùng bố mẹ, cô mắc kẹt giữa hai nền văn hóa Đông – Tây. Từ đầu phim, Billi đã thể hiện rõ chủ nghĩa cá nhân của mình “Cuôc đời con, con được quyền quyết định và tự chịu trách nhiệm về những gì mình đã gây ra”. Nhưng những người bà con ở cả 3 thế hệ đều không đồng tình “Ở phương Đông, con không thể sống cho chính con. Cuộc sống của một người liên quan đến những người còn lại, đến xã hội này”. Dần dần, Billi không dám tin vào lí tưởng ban đầu của mình rằng phải nói cho bà biết là đúng; và chuyện nói dối của gia đình mà là sai nữa.

Cũng bởi ảnh hưởng văn hóa Trung Quốc quá nhiều nên coi phim này, ta thấy mọi chi tiết nó Việt Nam quá. Từ ông Bellman lắm lời trong khách sạn, hỏi xã giao mà như điều tra tiểu sử của khách. Những vết giác hơi to tướng còn lại trên lưng Billi. Những người đi ăn cưới chỉ biết cắm cúi ăn trong khi những người còn lại lên sân khấu ca múa nhạc tạp kỹ. Cho đến cảnh cả đại gia đình ra thăm mộ phần người ông, khấn vái để cầu chúc những điều tốt lành cho tất cả mọi người trong gia đình.

Hóa ra một cái cớ buồn để về thăm bà cũng là cái cớ để mọi người tề tựu, ngồi xuống đối thoại với nhau, nhìn thẳng vào những đợt sóng ngầm của sự khác biệt thế hệ và văn hóa.

Đánh giá phim Lời Từ Biệt là một phim tâm lý cảm động, lời thoại giản dị. Nhịp phim bình tĩnh, nhân vật đậm màu, cả một gia đình đông như vậy nhưng ai cũng để lại ấn tượng riêng. Một bộ phim đáng để bạn ra rạp thưởng thức!

Nguyễn Trọng Nghĩa

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here