Không để sự chờ đợi 4 năm mòn mỏi của khán giả trở nên đáng thất vọng, phim Bán Đảo Peninsula – phần hậu truyện của Train to Busan hoàn thành xuất sắc việc kể nên một Hàn Quốc hậu tận thế với xã hội đổ nát từ vật chất cho đến nhân cách. Cùng với đó là sự căng thẳng, đó là điều xảy ra xuyên suốt bộ phim khiến chúng ta không khỏi dự đoán liệu mọi thứ có thể ổn không. Để đến khi kết thúc chúng ta sẽ thở phào nhẹ nhõm khi bước ra khỏi rạp.

Xem thêm:

thế giới hậu Train to Busan

Phải nói là từ đầu năm đến giờ thì phim Bán Đảo Peninsula mới là tác phẩm khiến mình có cảm giác hưởng thụ điện ảnh vậy, coi mà phấn khích quá trời, vui có, hồi hộp có, căng thẳng có và buồn cũng có luôn. Nói chung quá nhiều cảm xúc trong một bộ phim và nhiều lần mình nổi cả da gà vì sướng luôn.

Gọi là hậu truyện nhưng nội dung phim Bán Đảo Peninsula tách biệt, không còn liên quan gì đến phần 1 nữa. Câu chuyện không tiếp nối, bởi sự kiện trong phim diễn ra 4 năm sau phần trước nên diễn viên khác và bối cảnh đã không còn như xưa. Zombie ở phần này đã có sự khác biệt rất lớn, số lượng đông hơn nhiều, độ hung dữ và hoạt động cũng cực gì gây gắt.

Review phim Bán Đảo Peninsula thế giới hậu Train to Busan

Nội dung của nó tổng quan mà nói thì không tệ, vẫn ổn, vẫn đầy đủ câu truyện và vẫn có những tình tiết thể hiện rõ sự sáng tạo của biên kịch kiêm đạo diễn Yeon Sang-ho. Peninsula có 3 đoạn cảm động, 1 trong số đó mình đánh giá cao nhất nhưng lại xuất hiện ở đầu phim. Lúc chúng ta vẫn chưa thật sự hòa mình vào nhân vật nên đoạn này, mặc dù được dựng rất hay nhưng không thể đạt được hiệu ứng tốt nhất. Hai đoạn còn lại thì slo-mo đẩy hiệu ứng dài cả thế kỉ như “Cô Dâu 8 Tuổi”, khiến bộ phim trở nên bị cường điệu.

Hành động trong Bán Đảo Peninsula vô cùng mãn nhãn, cảm giác như coi Fast & Furious, Mad Max: Fury Road kết hợp với War war Z. Những đoạn rượt đuổi, đua xe bắn nhau liên hoàn kèm theo đó là bối cảnh từng đàn zombie rượt đuổi đầy nghẹt thở.

phim Bán Đảo Peninsula

Các tuyến nhân vật trong phim được xây dựng quá an toàn, nó không bấp bênh sinh tử như trong Train to Busan, khi mà 6 vai chính bao gồm bố con Seok-woo – Su-an, gia đình võ sư Sang-hwa – Sung-gyeong và cặp đôi gà bông Young-guk – Jin-hee năm đó, đều phải đối mặt với lằn ranh sinh tử và có người đã không vượt qua được.

Được vào vai bởi Kang Dong-won, nam chính của chúng ta chỉ đơn giản là cho thấy được sự dằn vặt qua lời nói chứ không thể hiện được và đó chính là điểm trừ. Dàn nhân vật khá là gượng ép trong một số phân cảnh nhưng mà nhân vật phản diện chính thì lại sáng hơn cả khi khiến chúng ta cảm nhận hoàn toàn sự khổ đau khi ngày qua ngày phải trải qua cuộc sống ở địa ngục.

Nam chính phim Bán Đảo Peninsula do Kang Dong-won thể hiện

Cuối cùng điều duy nhất cực kì tuyệt vời mà tác phẩm mang lại chính là cảm xúc, khi mà trong 4 tháng qua ra rạp mình chỉ thấy sự buồn chán khi xem phim của khán giả hay là việc họ đứng dậy đi về. Nhưng mà hôm nay là suất chiếu sớm nhưng mà rạp rất đông cũng có thể là vì mọi người đã chờ đợi siêu phẩm quá lâu rồi. Và cũng rất lâu rồi mình mới nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm sau tiếng thở phào hay là những giọt nước mắt cũng đã lăn xuống. Hôm nay quá tuyệt vời.

Với Train to Busan khép lại với sự thổn thức của người xem, tuyệt vọng bởi sự tối tăm trong đường hầm thì nay phim Bán Đảo Pennisula đã mang đến ánh sáng bình minh, ánh sáng của niềm hy vọng. Còn chần chừ gì nữa mà không đi xem ngay, đáng từng đồng cắt bạc luôn đó.

Tổng hợp

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here