Với tôi, phim The Invisible Man là phim kinh dị tử tế hiếm hoi của năm 2020. Sau chuỗi ngày vật vã vì hàng loạt bộ phim dở tệ, tôi đã được cứu vớt bởi sản phẩm của cái bắt tay giữa Universal và Blumhouse.

Xem thêm:

Như mọi người đã biết, trước đây, để bắt kịp phong trào vũ trụ điện ảnh, Universal đã xây dựng vũ trụ của riêng mình với tên gọi Dark Universe nói về một loạt các quái vật nổi tiếng, mở đầu là The Mummy 2017. Nhưng bất chấp sự xuất hiện của Running Man Tom Cruise, The Mummy thất bại thảm hại, dẫn đến việc Universal phải khai tử Dark Universe. May thay, tương lai của Vũ Trụ Đen Tối đã tươi sáng hơn chút ít khi Blumhouse Productions tiếp quản quyền thương mại. Nhưng đây cũng là một thử thách lớn dành cho Jason Blum khi phải tìm ra hướng đi mới cho Dark Universe. Và có thể nói, Blumhouse và đạo diễn Leigh Whannell đã làm quá tốt nhiệm vụ này với ‘The invisible man’.

‘The invisible man’ là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn người Anh H.G. Wells nói về một nhà khoa học tìm ra bí mật tàng hình. Câu truyện đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của hàng loạt bộ phim và một trong số đó là Hollow Man 2000 với sự tham gia của Kevin Bacon và Josh Brolin. Phim này trước đây được chiếu đi chiếu lại trên Cine Max. Hóa ra trước khi có sở thích sưu tầm đá vô cực, Thanos đã từng tham gia một nhóm nghiên cứu khoa học các bạn ạ. Nhưng dường như phim không được lòng cả chuyên gia lẫn khán giả đại chúng khi phải nhận về số điểm không mấy khả quan trên các trang phim. Mãi phải đến 2020 này, ‘The invisible man’ mới có sự trở lại xuất sắc với bộ phim cùng tên. Nhân vật chính của ‘The invisible man’ là Cecilia. Khi đang bắt đầu cuộc sống mới sau khi thoát khỏi bạn trai Adrian thì Cecilia nhận được tin Adrian đã chết và để lại toàn bộ tài sản cho cô. Nhưng lúc này, cơn ác mộng của cô mới thật sự bắt đầu.

Điểm mạnh đầu tiên của ‘The Invisible Man’ chính là phần kịch bản.

Khi nhắc đến người vô hình, người xem ngay lập tức liên tưởng đến quá trình nhà khoa học nghiên cứu thứ thuốc có thể giúp con người tàng hình. Nhưng Leigh Whannell không đi theo lối mòn đó mà đã chọn cách khai thác mới mẻ hơn khi nói về bạo lực gia đình. Adrian Griffin được xây dựng đúng với mẫu hình lý tưởng của chị em. Bên ngoài đẹp trai cao to, bên trong nhiều tiền, lại là người đi đầu trong công nghệ quang học trên thế giới. Nhưng Cecilia Kass lại không có cuộc sống màu hồng như nữ chính ngôn tình khi thực chất Adrian là một kẻ tâm lý méo mó. Hắn muốn kiểm soát Cecilia về mọi mặt, từ cách ăn mặc, vẻ bề ngoài, lời nói, thậm chí là cả trong suy nghĩ. Chính điều này đã khiến Cecilia tìm mọi cách để thoát khỏi Adrian, nhất là khi hắn đang muốn có con với cô.

Và phải đến khi xem phim, khán giả mới hiểu được mối quan hệ độc hại có thể ảnh hưởng đến một người như thế nào. Adrian làm Cecilia cảm thấy ngột ngạt đến mức cô phải dùng Diazepam – một loại thuốc an thần. Đôi mắt trũng sâu, lúc nào cũng tràn ngập lo lắng của Cecilia khiến cô trông không hề giống một cô gái đang hạnh phúc trong tình yêu với bạn trai.

Cecilia sợ Adrian đến mức dù trước đó đã lừa hắn uống khá nhiều Diazepam và bên ngoài luôn có tiếng sóng biển rì rào từng đợt vỗ vào bờ, cô vẫn phải đi tất, nhón chân từng bước một vì sợ gây ra tiếng động làm hắn thức giấc. Ngay cả kế hoạch đào thoát cũng được tính toán kỹ lưỡng đến từng phút với túi quần áo được chuẩn sẵn và cất giấu ở chỗ bí mật. Thế nhưng, thực tế là ngay cả khi Cecilia đã an toàn ở nhà cậu bạn thân James Lanier cùng con gái của anh ta, người xem mới nhận ra cô vẫn chưa hề thoát khỏi Adrian. Cô sợ hãi mọi thứ xung quanh mình, suốt ngày chỉ ở trong nhà, không dám liên hệ với em gái Emily vì lo sẽ bị Adrian lần ra tung tích. Thậm chí việc Cecilia có đủ dũng khí để đi đến chỗ thùng thư cũng khiến James phấn khích như thể cô đã đặt chân lên tận mặt trăng vậy.

Hình ảnh của hắn cùng sự hoảng loạn vẫn đeo bám Cecilia từng phút cho đến khi Emily thông báo Adrian đã chết. Vậy mới thấy trước đó Cecilia đã phải chịu đựng sự bạo hành tinh thần nặng nề thế nào, đến mức với cô, mọi chuyện chỉ kết thúc khi kẻ đó không còn trên cõi đời nữa. Nhưng vào lúc Cecilia cho rằng cơn ác mộng đã trôi qua thì ‘The invisible man’ tiếp tục cho thấy một điểm cộng khác phim. Đó là việc đạo diễn Leigh Whannell đã mang đến cho khán giả nỗi sợ hãi ở một cấp độ khác.

Từ trước đến nay, chúng ta được nghe nói nhiều về nỗi sợ bóng tối mà điển hình là phim Lights Out. Khi bóng tối bao trùm, hồn ma của Diana sẽ xuất hiện, vậy nên các nhân vật phải tìm cách để duy trì nguồn sáng. Nhưng nếu kẻ thù của bạn là một người vô hình thì sao? Cecilia đã phải đối mặt với trải nghiệm kinh hoàng đó khi rõ ràng đang ở trong nhà khóa kín, đèn đóm sáng trưng nhưng người xem vẫn cảm nhận được nỗi sợ vô hình đang bủa vây cô. Nếu trong Lights Out, chỉ cần tìm đến nơi có ánh sáng là sẽ được an toàn. Còn với ‘The invisible man’ thì khác, bởi “những gì bạn không thấy có thể làm hại bạn”. Cecilia vốn ở trong căn phòng ngập tràn ánh sáng lại chỉ biết ôm gối co cụm vào một góc, sợ hãi đến tuyệt vọng vì biết có người muốn làm hại mình nhưng lại không có cách nào vạch trần hắn, còn kẻ kia thì thản nhiên đứng đó quan sát con mồi khốn khổ.

Tôi từng gặp nhiều phim thích chơi lớn, xào nấu kịch bản loạn xạ để rồi ngã sấp mặt. Nhưng phải công nhận rằng ‘The invisible man’ đã có một hướng đi sáng tạo nhưng cũng không kém phần hiệu quả.

Nhân vật Adrian Griffin

Nếu bàn về phim ‘The invisible man’ mà không nói đôi lời về Adrian Griffin – kẻ đứng sau mọi chuyện thì quả là một thiếu sót lớn. Với tôi, Adrian là một nhân vật đặc biệt bởi tuy khoảng thời gian lộ mặt không nhiều nhưng chỉ vậy cũng đã quá đủ để hắn cho thấy sự nham hiểm của mình. Adrian luôn tỏ ra nhẹ nhàng lịch thiệp nhưng thực chất lại là kẻ điên loạn, thích kiểm soát người khác.

Khi Cecilia không chịu xuống xe, Adrian sẵn sàng dùng tay không đấm vỡ cửa kính, dù việc đó có thể khiến cô bị thương. Níu kéo không được, trong đầu hắn lại có những toan tính mới. Không phải là cố gắng thay đổi bản thân để Cecilia quay về, mà là lập kế hoạch để trừng phạt cô, đúng như những gì hắn đã cảnh báo trước đây:

“Adrian nói rằng dù tôi có đến bất kỳ đâu, anh ta cũng sẽ tìm thấy tôi, bước đến trước mặt tôi, còn tôi sẽ không thể thấy anh ta”.

Lúc đầu chỉ là vài sự việc tưởng chừng vô hại như các bản vẽ dành cho buổi phỏng vấn xin việc biến mất, cái chăn đang đắp bị kéo khỏi giường,… rồi sau đó mức độ nghiêm trọng tăng lên khi bác sĩ phát hiện liều lượng Diazepam cao bất thường trong máu Cecilia.

Cecilia đã ngờ rằng cái chết của Adrian chỉ là giả tạo. Hắn vẫn còn sống và đang ở ngay cạnh cô. Và đến lúc Cecilia tìm thấy lọ thuốc đã đánh rơi ở nhà Adrian lúc chạy trốn thì chúng ta đều biết nỗi nghi ngờ của cô là đúng. Vấn đề là không ai tin những lời Cecilia nói, kể cả Emily và James bởi họ cho rằng cô chỉ thần hồn nát thần tính. Quả thật, Adrian đã tạo ra một vỏ bọc quá hoàn hảo. Dưới danh nghĩa một kẻ đã chết cùng bộ đồ gắn hàng trăm máy quay nhỏ có khả năng khiến người ta tàng hình, Adrian ngang nhiên hành hạ Cecilia mà không gặp chút trở ngại nào.

Không chỉ khiến Cecilia hoảng loạn bằng cách cho cô thấy các dấu hiệu về sự hiện diện của mình, hắn cũng bày mưu hèn kế bẩn để Emily và James xa cách cô. Không còn những người thân thiết nhất ở bên, Cecilia suy sụp hoàn toàn. Cecilia luôn không hiểu sao Adrian lại đối xử với mình như vậy bởi cô rằng bản thân chỉ là một cô gái nhà quê đã va phải hắn trong một buổi tiệc. Tại sao lại cứ phải là cô, trong khi Adrian lại quá đỗi ưu tú, thiếu gì người sẵn sàng làm bạn gái hắn? Còn với Adrian thì lý do lại cực kỳ đơn giản. Chính bởi vì Adrian có thể chinh phục bất kỳ cô gái nào nên hành động trốn chạy của Cecilia đã khiến hắn nổi giận. Trừng phạt Cecilia chán chê bằng cách làm tổn thương những người thân của cô, Adrian quay ngoắt lại thành người bạn trai nhân hậu vị tha khi biết tin Cecilia có thai. Hắn chấp nhận tha thứ mọi “lỗi lầm” của Cecilia, sẵn sàng chi tiền giúp Cecilia thoát tội giết người mà cô không hề làm, với điều kiện là cô đồng ý trở về bên hắn.

Nói là tự nguyện nhưng mọi người đều biết thật ra trong hoàn cảnh đó Cecilia không còn lựa chọn nào khác ngoài cách nghe theo sự sắp đặt của Adrian. Đạo diễn Leigh Whannell đã thành công trong việc xây dựng một Adrian Griffin âm trầm và thủ đoạn đến lạnh người. Chính em cậu em trai Tom Griffin cũng đã phải nhận xét về anh mình thế này:

“Trí tuệ thực sự của Adrian không thể hiện ở các phát minh sáng chế, mà là ở cách anh ta chơi đùa với tâm trí người khác”.

Và khi thấy gương mặt của Tom bên dưới bộ đồ tàng hình, tôi đã rất bất ngờ. Nhưng không phải do nghĩ rằng Tom mới là kẻ chủ mưu bởi tôi thấy khả năng Tom đứng sau mọi chuyện ra rất nhỏ. Cứ cho là Tom tàng hình là vì muốn tranh giành tài sản đi. Nhưng anh ta không cần làm những việc thừa thãi kiểu như theo dõi hù dọa Cecilia hay tiết lộ chuyện Adrian lén tráo thuốc tránh thai của cô làm gì. Chỉ riêng việc giết Emily rồi đổ tội cho Cecilia là đã quá đủ để tước quyền thừa kế của cô rồi. Đấy là còn chưa kể kẻ tàng hình này tỏ ra quá am hiểu những điểm yếu của Cecilia nữa. Thành ra chỉ có một khả năng, đó là Tom cũng chỉ là một quân cờ trong tay Adrian. Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là sự đáng sợ của Adrian. Hắn có thể thuyết phục Tom – người em trai vốn không ưa gì mình tham gia vào kế hoạch điên rồ này rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tom. Khi Tom bị Cecilia bắn chết, Adrian ngay lập tức bịa ra câu chuyện Tom nhốt gã trong hầm kín rồi dùng bộ đồ đi hại người. Làm như vậy Adrian vừa rũ bỏ được mọi tội danh, vừa có thể hợp thức hóa cái chết giả của mình. Thật là một mũi tên trúng hai đích.

Đoạn kết bất ngờ và ám ảnh

Vậy nhưng, vào thời điểm người xem những tưởng mọi chuyện đã đến hồi kết thúc với chiến thắng tuyệt đối dành cho Adrian khi gã không chỉ thoát khỏi sự nghi ngờ của cảnh sát mà còn được chào đón Cecilia trở lại căn biệt thự bên bờ biển thì ‘The invisible man’ tiếp tục khiến tất cả phải bất ngờ với cái kết đầy ám ảnh.

Máy quay trong phòng ăn cho thấy Adrian tự cầm dao cứa đứt cổ mình. Nghe tiếng động, Cecilia vội chạy ra gọi cấp cứu nhưng không kịp. Nhưng camera lại không ghi được cảnh Adrian ôm phần cổ chảy máu xối xả, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Cecilia đang khóc lóc thảm thiết bỗng nhiên bình tĩnh đến lạ thường. “Ngạc nhiên chưa?”, cho đến giây phút cuối đời, chắc hẳn hắn cũng không thể ngờ mình lại thua dưới tay Cecilia. “Những kẻ kiểu ngạo thường không biết nghi ngờ”, câu nói của Thanos thật sự quá đúng với trường hợp của Adrian. Hắn nghĩ mình đã tính toán chu toàn và quả thật kế hoạch của hắn đã thành công mỹ mãn, nhưng người trở về bên cạnh hắn không còn là con cừu non Cecilia yếu đuối của ngày xưa nữa. Cecilia chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, nhưng Adrian lại liên tục phá hủy nó chỉ vì bản tính ích kỷ của gã. Âm thầm đánh tráo thuốc để cô mang thai, tấn công bố con James và đặc biệt là hành động giết chết Emily đã đẩy sức chịu đựng của Cecilia lên đến đỉnh điểm.

Chính cái chết giả của Adrian đã khiến Cecilia nhận ra tất cả chỉ chấm dứt khi Adrian bị tiêu diệt bởi hắn sẽ không bao giờ buông tha cô. Và do pháp luật không thể làm gì hắn nên Cecilia đã phải dùng cách của riêng mình. Nói với James là đến để dụ hắn thú tội nhưng Cecilia hiểu rằng một kẻ nham hiểm như Adrian chắc chắn không bao giờ chịu thừa nhận tội lỗi, vì vậy cô đã tương kế tựu kế, dùng chính công nghệ của Adrian để trừng trị hắn và tạo bằng chứng ngoại phạm cho mình. Vẫn biết cách thức cực đoan này là con đường duy nhất nhưng tôi vẫn thấy buồn cho Cecilia. Từ một cô gái đơn thuần, cuộc đời khiến Cecilia buộc phải trở nên lạnh lùng hơn, mưu mô hơn. Cecilia đang dần biến thành con người giống như Adrian – kẻ mà cô căm ghét nhất.

Vẫn còn nhiều sạn, phi logic

‘The invisible man’ mang đến cảm thấy hồi hộp, rùng rợn cho người xem trong phần lớn thời lượng với diễn xuất cực đỉnh của Elisabeth Moss rồi khiến họ vỡ òa bởi cái kết nhưng cá nhân tôi thấy phim vẫn còn một số điểm hơi lôm côm.

Đầu tiên là việc Cecilia tìm mọi cách để rời khỏi Adrian nhưng khi biết hắn để lại tài sản cho mình thì vẫn điềm nhiên đến nhận, sau đó đi mua quà tặng James rồi còn lấy tiền đó để trả học phí cho Sydney nữa. Nếu đã ghét thì phải triệt để, đến tiền cũng không cần chứ nhỉ? Hay Cecilia là người thực tế, chỉ không thích Adrian thôi còn tài sản của Adrian thì vẫn yêu?

Tiếp đến là lúc Adrian cứa cổ Emily rồi đổ vấy cho Cecilia. Đoạn này lúc xem thì choáng đấy nhưng ngẫm lại thì thấy sơ hở quá. Giả sử lúc đó có ai nhìn thấy hoặc camera nhà hàng ghi lại được cảnh con dao lơ lửng giữa không trung xong mới bay đến tay Cecilia thì có phải lộ hết thiên cơ không. Với cả tôi nghĩ lúc khám nghiệm tử thi cũng sẽ thấy hướng đi của dao có vấn đề chứ nhỉ. Các bác thông cảm, đọc nhiều truyện pháp y quá nên thế.

Rồi cả chi tiết lôi kéo Tom tham gia kế hoạch nữa. Tôi cho rằng ngay từ đầu Adrian cũng không để cho Tom sống sót đâu, nhưng nếu trường hợp Cecilia không bắn chết Tom thì sao nhỉ? Adrian không sợ anh ta sẽ khai ra hết à? Chưa kể đến việc lẽ nào Adrian không phát hiện ra bộ đồ tàng hình ở phòng thí nghiệm đã bị Cecilia lấy mất sao? Đó là bằng chứng đanh thép nhất để buộc tội hắn mà, đáng lẽ Adrian phải canh chừng cẩn thận chứ nhỉ.

Tuy là vẫn có sạn, nhưng cũng không thể phủ nhận chất lượng của ‘The invisible man’, thể hiện ở điểm số cao chót vót 7.5/10 trên IMDb, 91% tươi rói của Rotten Tomatoes. Các chuyên gia của metacritic.com cũng dành cho phim con số ấn tượng 71/100. Mặc dù nói về người vô hình nhưng doanh thu của phim lại không hề vô hình chút nào với con số gần 100 triệu đô toàn cầu trong khi kinh phí chỉ vẻn vẹn 7 triệu đô.

Đánh giá phim ‘The invisible man’ là một tác phẩm kinh dị hấp dẫn với doanh thu ấn tượng, phản hồi tích cực của khán giả cùng cái kết gây tò mò, khả năng cao The Invisible Man sẽ được bật đèn xanh cho phần 2. Liệu Cecilia có tiếp tục sử dụng bộ đồ tàng hình? Đứa con trong bụng cô sẽ ra sao? Chúng ta hãy cùng chờ đợi câu trả lời từ Blumhouse và các sản phẩm khác của Dark Universe để có được câu trả lời.

Châu Nguyễn