Ngày xưa đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh mình luôn thắc mắc không biết cuộc đời ông chứng kiến bao nhiêu chuyện tình để viết nên những tác phẩm hay và chân thực đến thế. Trong đó, “Mắc biếc” là câu chuyện buồn nhất, diễn ra trong quãng thời gian lâu nhất và cũng xếp vào hàng hay nhất của ông. Ngay từ khi nghe tin “Mắt biếc” được đạo diễn Victor Vũ chuyển thể thành phim, mình đã rất háo hức chờ đợi. Và hôm nay được thưởng thức tác phẩm này thực sự đã thỏa lòng mong đợi.

Xem thêm:

Đạo diễn Victor Vũ nói rằng “Mắt Biếc” là phim thể loại tình cảm lãng mạn đầu tiên anh làm và đây cũng không phải là thể mạnh của anh. Nhưng cách anh kể câu chuyện của Ngạn và Hà Lan thực sự khiến người xem đồng cảm và thấy xứng đáng với những gì nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã tạo nên.

So với nguyên tác, phim được thêm bớt khá nhiều chi tiết nhưng nhìn tổng thể vẫn giữ được cốt truyện và các tuyến nhân vật chính. Chưa bao giờ mình xem phim chuyển thể từ truyện mà mong đợi phim sẽ bê nguyên si từng trang chữ lên phim vậy nên những điều đạo diễn làm thực sự khiến mình ấn tượng.

Phim là câu chuyện về mối tình của Ngạn (Trần Nghĩa) dành cho người bạn thanh mai trúc mã Hà Lan (Trúc Anh). Ngạn là một chàng trai hiền lành, có phần nhút nhát. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Hà Lan trong ngày đầu năm học, cậu bé Ngạn còn ngây thơ nhưng đã thấy quý mến và muốn được chăm sóc, che chở cho Hà Lan suốt cuộc đời. Tuổi thanh xuân lớn lên cùng nhau, tình cảm trong Ngạn ngày càng lớn.

Nhưng từ ngày Hà Lan lên thành phố học, cô đổi tính đổi nết, không còn là Hà Lan mà Ngạn từng biết. Cô quen Dũng (Trần Phong), chàng trai con nhà giàu sành điệu, biết ăn chơi. Ngạn vẫn như ngày nào nhút nhát chưa nói được tiếng yêu thì Hà lan đã có thai với Dũng. Kể từ đây, cuộc đời cả ba người rẽ theo những hướng không ai ngờ đến.

Đúng với phong cách của một câu chuyện tình buồn, “Mắt biếc” có diễn biến chậm, phim lần lượt điểm qua trình tự các sự kiện trong cuộc đời Ngạn. Một cuộc đời với nhiều thăng trầm, nhiều biến cố và không ít lần nước mắt rơi. Nếu là fan của Nguyễn Nhật Ánh và yêu thích tiểu thuyết “Mắt biếc”, ắt hẳn bạn sẽ rất thích cách Victor Vũ kể chuyện. Dường như anh nắm được tâm can của người đọc nên tái hiện lại đúng những hình ảnh và cảm xúc mà mọi người có thể tưởng tượng được lúc đọc truyện.

“Mắt biếc chưa phải là phim hoàn hảo. 30’ đầu cảm giác như những trang sách của Nguyễn Nhật Ánh được lật vội bằng hình, quá tham lam về cách sử dụng những ca khúc trước 75. Nhưng từ khi giọt nước mắt của Ngạn chảy xuống bên gối, ta biết diễn viên này đã chạm được vào tâm hồn của nhân vật và dẫn dắt cảm xúc của người xem đi vào thế giới nội tâm của cậu.” – Nhà báo Lê Hồng Lâm đánh giá.

Khi so sánh phim và truyện, điều mình tiếc nhất đó chính là cảm xúc mà tác phẩm tạo cho người xem. Khi lên phim câu chuyện của Ngạn không đẩy được cảm xúc người xem đến đỉnh điểm cao trào, lúc câu chuyện đáng ra sẽ càng lúc càng buồn thì phim lại xen vào một vài tình tiết khiến khán giả phải bật cười. Đặc biệt là mỗi lúc Hồng xuất hiện, một nhân vật vừa khiến người xem thấy tội nghiệp mà vừa thấy buồn cười. Kết phim đã được đạo diễn thay đổi một phần tạo cao trào, bớt cảm giác hụt hẫng cho người xem.

Bên cạnh nội dung, dàn diễn viên cũng là điểm sáng tuyệt vời của phim. Bộ tứ Trần Nghĩa, Trúc Anh, Trần Dũng, Khánh Vân từ tạo hình cho đến biểu cảm đều rất mộc mạc, tự nhiên. Riêng Trần Nghĩa trong phim là phát hiện lớn nhất của điện ảnh Việt năm nay, như Liên Bỉnh Phát của Song Lang năm ngoái vậy. Từ dáng đi, người gầy ánh mắt buồn, khiến Trần Nghĩa như chính Ngạn bước ra từ trang truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Trúc Anh vào vai Hà Lan lúc trẻ rất đạt nhưng càng về sau, lúc Hà Lan đã có tuổi, cô không thể hiện được sự chững chạc, đằm thắm cần thiết.

Sự kết hợp dàn diễn viên trẻ cùng phần hình ảnh đẹp làm mình rất ấn tượng. Bối cảnh phim hoài cổ được xây dựng rất chỉn chu từ phục trang, nhà cửa cho đến xe cộ,… Những chi tiết nhỏ nhỏ nhưng được làm rất tỉ mỉ như chiếc xe 67 của Dũng, căn nhà trọ của Ngạn,  . Điểm đặc trưng trong những phim của Victor Vũ là những cảnh quay được trau chuốt mượt mà đẹp đến nao lòng và trong “Mắt biếc” cũng không ngoại lệ. Những khung cảnh miền quê miền trung hiện lên vừa nên thơ vừa lãng mạn đặc biệt là cảnh rừng sim và cây đa đầu làng nơi Ngạn và Hà Lan thường gặp nhau.

Nếu phim Quang Dũng thường do Đức Trí làm nhạc thì Victor Vũ lại hợp rơ với Chris Wong. Cách hòa âm bằng dàn nhạc giao hưởng của Chris Wong rất ấn tượng, thể hiện được những phân đoạn cảm xúc cao trào. Riêng phần nhạc phim được khán giả trông đợi nhất và cũng là tuyệt vời nhất. Bốn ca khúc được Ngạn hát vào bốn thời điểm trong cuộc tình với Hà Lan từ lúc hạnh phúc nhất đến lúc đau buồn nhất.

Đánh giá “Mắt Biếc” là một bộ phim chuyển thể xuất sắc, truyền tải tại cái hồn của nguyên tác. Một bộ phim làm hài lòng khán giả cả về mặt hình ảnh và âm nhạc rất đáng xem dù bạn có là fan của truyện gốc hay không.

Leaz

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here