Năm 2008, một vụ thảm sát kinh hoàng đã xảy ra tại thành phố Mumbai để lại những thương vong và mất mát kinh hoàng cho người dân Ấn Độ. Vụ đánh bom và xả súng khiến hơn 170 người thiệt mạng tại những địa điểm công cộng khắp thành phố. Nhằm tưởng niệm những nạn nhân đã mất và tái hiện sự kiện đó đến khán giả, đạo diễn Anthony Maras đã làm nên phim Hotel Mumbai. Một bộ phim mang đến nhiều cung bật cảm xúc cho người xem. Cùng Góc Điện Ảnh reivew phim Khách sạn Mumbai: Thảm sát kinh hoàng (Hotel Mumbai) trước khi ra rạp thưởng thức nha.

Xem thêm:

Nội dung phim Khách sạn Mumbai tái hiện lại vụ thảm sát ở thành phố Mumbai trong đó tập trung khai thác sự việc diễn ra tại khách sạn Taj Mahal Palace. Mọi chuyện bắt đầu khi nhóm khủng bố đến từ Pakistan ập đến thành phố Mumbai và gây ra một loạt vụ đánh bom và sả súng vào các địa điểm công cộng tại thành phố này. Một trong những nơi cuối cùng bọn khủng bố nhắm đến là khách sạn Taj Mahal Palace – Biểu tượng sa hoa của thành phố Mumbai.

Với một câu chuyện đầy cảm xúc và ấn tượng mạnh, đạo diễn Anthony Maras chỉ dành ra không quá 10 phút chậm rãi đầu tiên để giới thiệu bối cảnh và các nhân vật, sau đó là liên tiếp những phân đoạn nghẹt thờ đến tuột cùng. Mình thực sự chìm vào câu chuyện ngay những phút đầu tiên, đạo diễn quá xuất sắc khi tái hiện lại những phút đầu của vụ xả súng tại sảnh khách sạn Taj Mahal Palace. Một cảm giác hồi hộp, sợ hãi bao trùm khán giả trong rạp phim khi tiếng súng vang lên. Khách và nhân viên tại khách sạn gục xuống, những tên khủng bố lạnh lùng sả súng bất cứ mục tiêu nào di động.

Theo những nghiên cứu khóa học thì tiếng súng AK và tiếng trẻ em khóc là 2 trong 10 âm thanh gây khó chịu nhất cho người nghe. Và trong phim, sự kết hơp giữa hai âm thanh này cùng hình ảnh đẫm máu thực sự đã đẩy cảm xúc lên đến đỉnh điểm, để lại ấn tượng mạnh mẽ cho người xem.

Màn mở đầu hấp dẫn bao nhiêu thì giữa phim lại là sự thất vọng bấy nhiêu. Câu chuyển trở nên nhạt nhẽo và lê thê sau khi bọn khủng bố bắt đầu đi lùng sục tìm giết những người còn sống sót. Dường như cả phần giữa phim không có lấy một chi tiết nào thực sự kịch tính và lôi cuốn. Tất cả chỉ loanh quanh những hành động và quyết định ngớ ngẩn của những nạn nhân đang ẩn nấp. Nhóm người đang yên đang lành ở nơi ẩn nấp an toàn nhất lại kéo nhau chạy ra ngoài để bị bắn chết. Còn Cặp đôi Sally và David trước đó đã thống nhất ở yên trong phòng riêng là an toàn nhất thì một cảnh sau đó lại hùng hồn chạy ra ngoài để kẻ bị bắt, người bị nhốt một cách lãng xẹt. Nhân vật người Nga Vasili sau khi bị bọn khủng bố bắt lại nổi máu anh hùng chửi bới bị chúng đánh tơi tả. Đồng ý sẽ có lúc trong cơn hoảng loạn có thể có những quyết định sai lầm nhưng những nạn nhân này thực hiện hành động của mình rất bình tĩnh và có vẻ rất quyết đoán.

Khách sạn Mumbai không thuộc mô tip phim anh hùng giải cứu người bị nạn trong những vụ khủng bố kiểu như Die Hard hay Passenger 57. Phim là sự đề cao tinh thần dũng cảm của những nạn nhân trong vụ khủng bố này. Mỗi nhân vật này xuất hiện không nhiều nhưng những hành động quả cảm của họ gộp lại tạo nên một câu chuyện đẹp và ý nghĩa.

Nhìn chung, đầu và kết phim được đạo diễn Anthony Maras thực hiện khá tốt. Kết phim làm thỏa lòng khán giả và giữ được cảm xúc sau khi rời rạp. Riêng chỉ có phần giữa phim được xây dựng chưa tốt làm mình hụt hẫng so với những gì trailer đã giới thiệu.

Có một điều thú vị là phim không có bất cứ một nhân vật chính nào rõ rệt, tất cả đều làm nền cho một câu chuyện chung. Riêng chỉ có một nhân vật mình đánh giá được kịch bản xây dựng có chiều sâu và nhiều đất diễn nhất lại thuộc phe phản diện đó là Imran (Do Amandeep Singh thủ vai). Không biết vô tình hay cố ý mà đạo diễn lại cho tên khủng bố Imran rất nhiều đất diễn. Người xem sẽ thấy được diễn biến tâm lý rõ rệt của nhân vật này từ đầu đến cuối. Anh lạnh lùng giết người như thế nào, tình cảm với gia đình ra sao, đâu là động cơ hành động. Rồi sau đó là nổi thất vọng khi bị tổ chức phản bội và cuối cùng là hành động cho thấy sự cam chịu số phận ở cuối phim.

Hai nhân vật Arjun (Dev Patel – từng thủ vai chính trong phim Triệu phú ổ chuột) và David (Armie Hammer – trong phim Call me by your name) trong trailer được giới thiệu là hai vai chính nhưng trong phim không thể hiện gì nhiều.

Arjun là nhân vật có nhiệm dẫn dắt câu chuyện tuy nhiên, anh chỉ tham gia vào một số tình huống nhất định. Ngoài sự xông sáo và lòng dũng cảm Arjun không đóng vai trò nào thực sự quan trọng và không tham gia vào tình huống nào để xoay chuyển thế cục. Đánh giá một cách công bằng, Dev Patel đã có một vai diễn tốt, thể hiện được diễn biến tâm lý nhân vật. Nếu vai Arjun được xây dựng có chiều sâu và vai trò quan trọng hơn trong câu chuyện, có lẽ Dev Patel đã có thể tỏa sáng trong phim này.

David trong vai người chồng, người cha sẵn sàng hi sinh mạng sống của mình để bảo vệ vợ con nhưng đôi khi lại đưa ra những quyết định ngớ ngẩn. Armie có một vai diễn với diễn biến tâm lý thiếu tính thống nhất, không tạo được nhiều ấn tượng cho người xem.

Phần hình ảnh và âm thanh trong phim được làm khá tốt, góp phần lớn vào sự thành công của phim. Phim có tông màu nóng tạo khung cảnh ghê sợ và hồi họp cho khán giả. Đặc biệt là việc sử dung âm thanh của tiếng súng gây ám ảnh cho người xem là một thủ pháp thành công của đạo diễn.

Đánh giá phim Khách sạn Mumbai: Thảm sát kinh hoàng (Hotel Mumbai) là phim hành động nghẹt thờ và thú vị. Bỏ qua một số tình tiết thiếu logic và lang man, nhìn chung phim có một cốt truyện hay cùng những pha hành động lôi cuốn sẽ làm hài lòng những bạn thích thể loại hành động kịch tính. Một bộ phim đáng để cùng bạn bè và người thân ra rạp thưởng thức.

Góc Điện Ảnh

Từ khóa: Review phim khách sạn Mumbai, review phim thảm sát kinh hoàng, review phim hotel mumbai, đánh giá phim khách sạn Mumbai, đánh giá phim thảm sát kinh hoàng, đánh giá phim hotel mumbai, nội dung phim khách sạn mumbai, vụ thảm sát kinh hoàng review, hotel mumbai review, review hotel mumbai, review khách sạn mumbai, review mumbai hotel, khách sạn mumbai đánh giá, review khach san mumbai