Sản phẩm mới nhất của Blumhouse – Black Christmas 2019, là bản làm lại của bộ phim cùng tên ra mắt năm 1974. Và tôi quyết định nếu đã mất công xem thì thôi xem luôn cả 3 phiên bản để lấy tư liệu viết bài. Nhưng quả thật xem liền tù tì 3 phim có motif giông giống nhau khiến tôi có chút bội thực, đặc biệt là trong hoàn cảnh 2 phần năm 2006 và 2019 đúng là thảm họa. Xem Black Christmas 2019 xong cảm thấy có chút thất vọng không hề nhẹ bởi đây tiếp tục là một bộ phim đáng quên nữa của Blumhouse sau Prey.

Cảnh báo: Có SPOIL. Cân nhắc kỹ trước khi đọc!

Xem thêm:

Đêm giáng sinh trong tưởng tượng của các bạn là thế nào? Quây quần bên gia đình, bạn bè, cùng nhau nói chuyện và bóc những hộp quà dưới gốc cây thông? Hay đơn giản chỉ là thưởng thức cốc ca cao nóng và ngắm tuyết rơi? Còn nếu như muốn thử trải nghiệm cảm giác mạnh, mọi người hãy tìm xem Black Christmas 1974. Đây là một trong những gương mặt tiêu biểu của dòng phim kinh dị slasher khi nói về một kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà của hội nữ sinh và sau đó ra tay sát hại từng người một.

Phim Black Christmas 1974

Nội dung Black Christmas 1974 tuy đơn giản ngắn gọn nhưng nỗi sợ mà phim mang lại cho người xem lại không thường chút nào. Đối lập hoàn toàn với khung cảnh ấm cúng bên trong ngôi nhà là hình ảnh tên sát nhân đứng rình rập trong tuyết lạnh với hơi thở nặng nề. Các nữ sinh tụ tập ăn uống dưới tầng 1 mà không hề biết rằng trên gác xép có kẻ đột nhập. Để rồi sau đó là nỗi kinh hoàng kéo dài khi họ vừa bị tra tấn bằng các cuộc điện thoại quấy rối, vừa phải sống trong sợ hãi khi một bé gái bị giết ở công viên trong lúc Clare đang mất tích bí ẩn. Còn gã sát nhân sau mỗi lần ra tay lại trở về nơi ẩn náu an toàn, lặng lẽ chờ đợi thời cơ để kết liễu nạn nhân tiếp theo.

Ngôi nhà tưởng như là chốn phòng thủ cuối cùng giờ lại trở thành nơi đi săn của tên giết người. Hắn và kẻ gọi điện quấy rối là ai? Liệu có phải là Peter – bạn trai của Jess, bởi Jess vừa nhận được cuộc gọi nặc danh thì anh này từ trên lầu bước xuống? Bên cạnh không khí yên ắng đến đáng sợ còn có cả sự nghi ngờ bao trùm khắp nơi. Jess – người sống sót duy nhất giờ chẳng còn biết tin vào ai nữa, kể cả chính người bạn trai của mình. Bộ phim khép lại đầy ám ảnh vì đến tận phút cuối cùng, chúng ta vẫn không biết được bộ mặt thật của tên giết người. Số phận của Jess và đứa con trong bụng cô sẽ ra sao? Liệu gã có ra tay kết liễu nạn nhân cuối cùng, bởi hắn vẫn đang ẩn náu trên gác xép cùng với cái xác của Clare và bà MacHenry.

Có thể nói rằng khung cảnh xác chết của Clare bị đặt trên ghế gỗ bập bênh với đôi mắt mở to vẫn còn nguyên nét khiếp sợ, miệng há to như muốn hít không khí trong vô vọng đã trở thành hình ảnh biểu tượng của phim. Nhưng với tôi, phân đoạn gây ấn tượng mạnh nhất chính là khi Jess thình lình bắt gặp con mắt trợn trừng của gã sát nhân qua khe hở của bản lề cửa. Vừa phát hiện hai người bạn bị giết mà lại thêm quả này chắc tôi vỡ tim luôn. Cá nhân tôi đánh giá đoạn này bất hủ ngang với phân cảnh Here’s Johnny của The Shining và khoảnh khắc Sadako chui ra từ màn hình tivi của Ringu. Đây chính là lý do phim được chấm 7.2/10 ở IMDb, 70% tươi ngon của Rotten Tomatoes và 65/100 từ metacritic.com.

Một điểm cộng nữa là tuy thuộc thể loại chém giết nhưng Black Christmas 1974 vẫn rất chịu khó dành thời lượng để khai thác tính cách nhân vật, nên khán giả vẫn có thể chỉ mặt đặt tên từng người dù cho có khá nhiều gương mặt xuất hiện bởi mỗi người đều có nét tính cách riêng. Đây là điều mà cả 2 phiên bản sau đều không làm được. Điểm chung duy nhất của 2 cháu này với bản gốc có lẽ chỉ là…cái tên Black Christmas khi Black Christmas 2006 thì là một đống hỗn độn tạp nham còn Black Christmas 2019 thì lại sáng tạo quá mức cần thiết để rồi tiếp tục trượt dài vào vết xe đổ của người đàn anh.

Phim Black Christmas 2006

Phim Black Christmas 2006 chủ yếu xem để cho đủ bộ, chứ cụm từ “dở tệ” là chưa đủ để nhận xét về nó. Dở từ kịch bản đến diễn xuất, dở đến mức không tìm ra nổi điểm nào để khen. Black Christmas 2006 chơi lớn bằng cách phô hết lai lịch gốc gác của gã sát nhân từ cái tên Billy Lenz cho đến quá khứ đau thương đầy máu me ngay từ phần mở đầu. Theo đó, Blilly ngay từ khi sinh ra đã bị chính mẹ đẻ Constance hắt hủi do mắc bệnh vàng da. Về sau, bà ta còn cùng tình nhân giết bố Billy rồi chôn xác xuống nền nhà. Bị Billy chứng kiến toàn bộ tội ác, Constance nhốt gã trên gác xép để Billy không nói ra sự thật (???).

Vâng, đó là logic của phim, còn tôi thì nghĩ với sự căm ghét bao năm qua cùng bí mật bị phát hiện như vậy thì Constance sẽ chọn phương án thủ tiêu luôn Billy cho nhanh. Và thế là để không phụ lòng mong mỏi của người mẹ cùng kịch bản của đạo diễn Glen Morgan, Billy câm như hến và chấp nhận sống trên gác xép thật. Còn Constance có cuộc sống mới bên bạn trai và con gái Agnes.

Nhưng con giun xéo mãi cũng phải quằn, vào đêm giáng sinh năm 1991, Billy trốn khỏi gác xép và quyết định trả thù. Hắn móc mắt Agnes, giết chết mẹ đẻ và tình nhân của bà, sau đó ngồi ăn thịt bà rồi đợi cảnh sát đến bắt mình. Từ đó, Billy trở thành huyền thoại và những người sinh sống ở ngôi nhà cũ của hắn bắt đầu có thói quen cứ mỗi mùa noel về là lại dảnh ra một món quà để tặng Billy. Thật luôn hả? Họ nghĩ làm thế để nếu có trở về mái nhà xưa thì Billy sẽ cảm động vì món quà mà không đồ sát chắc? Vậy thì có lẽ quà tặng năm nay của hội nữ sinh chưa đủ thành ý rồi. Nói chung phim cũng có cố gắng trả lời những câu hỏi còn bỏ ngỏ của phiên bản 1974 về lý do tại sao Billy bị ám ảnh bởi căn gác xép và kiểu giết người bằng cách trùm kín đầu nạn nhân bằng túi nilon và mối quan hệ của hắn với Agnes. Nếu cho rằng Agnes là em gái của Billy qua những câu nói ngắt quãng trên điện thoại trong Black Christmas 1974, thì sang phần này, chắc hẳn bạn sẽ sốc tận óc khi biết thật ra Agnes với Billy là cha con. Do người bạn trai mới bị bất lực nên mẹ Billy đã trèo lên gác xép và cưỡng bức đứa con trai mà bà ta vẫn luôn chối bỏ.

Nhà sản xuất còn có tâm đến mức tóm lược tiểu sử của Billy theo từng mốc thời gian cụ thể, nhưng lại không nỡ dành ra vài phút để giới thiệu về hội nữ sinh – các nhân vật cũng chính không kém Billy. Thành ra khán giả chỉ thấy một nhóm các cô chân dài mặt xinh chạy qua chạy lại, gào thét ầm ĩ để rồi bị giết một cách lãng xẹt. Căn bản một phần cũng tại mấy cô này có suy nghĩ khác hẳn người thường. Biết có giết người hàng loạt trong nhà mà vẫn cứ thích đánh lẻ, tìm đến đại bản doanh của Billy mà cầm mỗi cái gậy xiên thịt với con dao bé như ngón tay. Khi có cơ hội đánh úp thì Kelli lại chỉ vớ được cái nạng rồi nện mấy cái nhẹ hều như đánh yêu. Đã thế xong lúc chạy lại còn vứt lại cái nạng cho nó, khác gì mời gọi anh ơi hãy đến và giết em đi.

Nhân vật chán đời còn mạch phim thì rời rạc, diễn biến nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng khi từng người cứ thế bỏ mạng trong sự mông lung của người xem. Mà chưa kể là các nhân vật trong phiên bản này cần xem xét lại chất lượng xây dựng luôn và ngay. Nhà cửa kiểu gì toàn thấy rỗng ruột, nền nhà tắm lát gạch nhưng ở dưới thủng lỗ chỗ. Ừ thì cứ cho là nhà của Billy là nhà cũ nên bỏ qua, nhưng trần của bệnh viện mà cũng chung cảnh đẩy nhẹ cái là bong hết cả thì đúng là quá nguy hiểm. Tựu chung lại, đây là một phiên bản thất bại toàn tập dù sở hữu những cái tên đình đám như Mary Elizabeth Winstead, Katie Cassidy,… với 4.6/10 trên IMDb, 15% thối từ Rotten Tomatoes. Các chuyên gia của metacritic.com cũng đồng quan điểm với số điểm 22/100.

Black Christmas 2019

13 năm sau, thương hiệu Black Christmas tiếp tục được trở lại màn ảnh rộng dưới bàn tay của Blumhouse Productions và đạo diễn Sophia Takal. Sau phiên bản dở tệ năm 2006, những tưởng các nhà sản xuất sẽ rút kinh nghiệm để mang đến bộ phim chỉnh chu, thế nhưng kết quả là họ còn cho ra đời một tác phẩm còn tệ hại không kém khi phim chả chút liên quan nào đến bản gốc.

Vẫn là các nữ sinh bị giết nhưng lần này ngoài MKE còn nhiều hội nữ sinh khác cũng bị tấn công. Và có vẻ Blumhouse không thích tạo hình Billy vàng da như bị viêm gan lại suốt ngày bò lổm ngổm như bò sát nên hắn bị thẳng tay loại khỏi phim và thay vào đó là hội anh em đồng lòng với toàn những anh cao to đẹp trai. Đạo diễn Sophia Takal quyết định chơi lớn bằng cách chuyển hướng một trong những gương mặt tiêu biểu của dòng phim chém giết đẫm máu thành phim về nữ quyền. Thiên hạ có trầm trồ hay không thì chưa biết nhưng qua số điểm lẹt đẹt 3,2/10 của khán giả IMDb, 39% của Rotten Tomatoes với 50/100 từ metacritic.com là đủ hiểu khán giả và cả chuyên gia đều không hào hứng với ý tưởng này chút nào.

Thật ra ngay từ lúc đọc câu trích dẫn ở đầu phim với hình ảnh hội kín với câu slogan “Anh em đồng lòng” là đã thấy có mùi rồi. Phim cũng tràn ngập các chi tiết về nữ quyền với nam quyền được cài cắm lộ liễu và đầy gượng ép, mà chối nhất phải kể đến việc Riley từng bị Brian Huntley cưỡng bức rồi sau đó cô vượt qua nỗi sợ hãi rồi tự tin hát bài Up in the Frat House để ngầm phơi bày bộ mặt thật của Brian. Hội AKO mà đứng đầu là người thành lập trường Calvin Hawthorne có vẻ đã quá mệt mỏi với trend nữ quyền nên quyết định vùng lên để đòi lại công bằng cho phái mạnh.

Để chuẩn bị cho cuộc khởi nghĩa, Calvin Hawthorne đã miệt mài nghiên cứu ma thuật đen để rồi dù đã ra đi nhưng ông gửi gắm lại cho đời sau một chất lỏng đen sì như hắc ín mà chỉ cần bôi lên trán là các nam sinh sẽ trung thành với hội anh em đồng lòng, thực hiện nhiệm vụ giết những nữ sinh có hành động vượt quá bổn phận. Nghe đến đây thì mọi người cũng đoán ra những kẻ giết người là ai rồi đúng không? Nhưng quá đen cho đội đỏ khi đạo diễn Sophia Takal đang hưởng ứng phong trào #MeToo nên khởi nghĩa của họ nhanh chóng bị dập tắt khi các nữ sinh sống sót nhanh chóng liên thủ với nhau để đập hội đồng AKO. Mà nghĩ cũng lạ, lúc trước thì phô trương lực lượng rồi cả gậy gộc các kiểu, thế mà lúc sau 500 chị em kéo đến thì thất thủ ngay tắp lự và cuối cùng thành chó thui nguyên con cả hội luôn.

Nhưng điểm gây nản nhất Black Christmas 2019 lại chính là dàn nhân vật nữ. Phim tiếp tục đi vào vết xe đổ của đàn anh khi xây dựng nhân vật qua loa, tình tiết loạn xạ. Nam sinh AKO giết người nhưng phải có một đồ vật của nạn nhân để dễ định vị con mồi. Riley một thân một mình tìm đến nhà của AKO nhưng giữa bao nhiêu vũ khí hữu dụng, cô nàng lại chọn mỗi cái xẻng xúc tuyết bằng nhựa để phòng thân, chắc ỷ mình có kim bài miễn tử nên mới vô tư hồn nhiên như thế. Sau trải nghiệm đau thương của mình, Riley mất niềm tin vào pháp luật đến nỗi khi có kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà giết chết mấy người bạn mà cô này vẫn không nghĩ đến chuyện báo cảnh sát vì sợ họ không tin mình??? Vậy không biết cuối phim Riley đã nghĩ ra lời khai với cảnh sát chưa khi giờ đây họ có cả một tòa nhà bị cháy với cả đống thi thể bên trong. Rồi cả nhóm của Kris nữa. Lúc đầu vẫn còn hoảng loạn sợ hãi mà tự dưng lật mặt nhanh hơn cả người yêu cũ, team up luôn một biệt đội cảm tử đến giải cứu Riley.

Nói thật là khi đọc giới thiệu nội dung phim lại còn đến từ Blumhouse, tôi không nghĩ mình lại phải trải qua 1h30 đầy buồn ngủ như vậy. Nhưng trong hoàn cảnh phim mới được bắt tay sản xuất từ tháng 6/2019 thì chúng ta cũng không thể mong chờ nhiều về chất lượng phim. Đoạn post credit hé lộ cảnh con mèo của Fran đang liếm chất lỏng màu đen bí ẩn, nhưng với chất lượng tệ hại kiểu này thì phim khó khả năng có phần tiếp theo.

Sau tất cả, tôi vẫn đánh giá cao nhất Black Christmas 1974 dù chất lượng hình ảnh chưa được trau chuốt như các phim bây giờ. Còn 2 phiên bản sau chẳng khác nào cái tát dành cho khán giả và bản gốc đã quá đỗi xuất sắc. Thậm chí có bình luận trên mạng nói nếu bạn ghét ai, hãy tặng người đó vé xem Black Christmas 2019 vì chắc chắn người bạn ghét sẽ có một trải nghiệm không mấy dễ chịu đâu. Đây cũng là tín hiệu báo động dành cho Blumhouse Productions khi họ liên tiếp có những sản phẩm đáng thất vọng. Liệu đây là bước sảy chân nhất thời hay đã đến lúc phép màu của Jason Blum đã hết hiệu nghiệm. Hãy cùng chờ đợi The Invisible Man của họ ra mắt năm 2020 để biết được câu trả lời.

Châu Nguyễn