Citizen Kane có lẽ đã quá nổi danh với vai trò là một bộ phim tiên phong trong việc sử dụng những kỹ thuật quay phim mới lạ với tần suất liên tục, nó đã tác động mạnh mẽ tới quá trình tạo ra những tác phẩm điện ảnh về sau này. Những góc máy thấp, những khung hình mà cả tiền cảnh và hậu cảnh đều được lấy nét, dàn cảnh tạo không gian sâu, sự phản chiếu hình ảnh trong gương,… Tất cả những kỹ thuật ấy là công cụ để kể một câu chuyện tuyệt vời về Charles Foster Kane. Về cuộc đời của một ông trùm truyền thông – kẻ tin tuyệt đối vào tính tự quyết của bản thân – một người muốn mang sự thật đến tất cả mọi người để đổi lại tình yêu từ họ. Về những gì nằm phía trong vẻ ngoài đáng ngưỡng vọng của Kane- người luôn đặt mình ở trung tâm. Đó là một Kane trống rỗng, luôn cố gắng lấp đầy những lỗ hổng của mình trong vô vọng.

Hành trình tìm kiếm con người chân thật của Charles Kane đã được báo hiệu ngay từ cảnh phim đầu tiên, đó là một lâu đài bất khả xâm phạm. Thế nhưng người ta vẫn cố gắng tìm cách đi vào phía trong nó bằng một manh mối nhỏ bé – lời cuối cùng mà Kane nói trước khi qua đời: Rosebud (nụ hồng).

Xem thêm:

Có một nghịch lý ở đây, Kane là một cái tên được báo giới săn đón, từng hành động của ông đều có thể là chủ đề bàn tán trên mặt báo. Nhưng có lẽ, tất cả những gì mà mọi người biết về ông chỉ là lớp vỏ ngoài, sự ồn ào vây kín xung quanh Kane chỉ cho thấy rõ hơn phần tĩnh lặng của ông. Phần sâu thẳm bên trong được giấu kín mà có lẽ Kane còn không ý thức được rằng mình đang dấu nó đi và nó thực sự là gì.

Một điều dễ dàng để thấy được, Kane khao khát tình yêu, cố gắng làm mọi việc để có được tình yêu từ nhiều người nhất có thể trong khi đó ông cũng không thực sự biết tình yêu là gì. Mặc dù tuổi thơ của Kane chỉ được miêu tả bằng những cảnh phim ngắn ngủi nhưng cũng đủ cho ta thấy được về gia đình Kane với một bà mẹ cứng rắn và giỏi che giấu cảm xúc cùng một người cha ồn ào, yếu đuối và ngu ngốc. Có lẽ, họ đã không có tình yêu, hoặc nếu có thì tình yêu của họ cũng đã được đóng băng và cất kín, họ không trao nó cho Kane, Kane thiếu đi tình yêu, không thể tự tạo ra tình yêu từ chính bản thân mình, ông nỗ lực có được nó từ tất cả những kẻ khác và nhu cầu ấy không bao giờ là đủ. Ông sưu tầm tượng, tranh, ảnh, đá quý từ khắp nơi trên thế giới, thậm chí ông có cả một vườn thú. Kane tự tống mình vào một lâu đài rộng lớn và trống rỗng như chính ông. Để rồi tất cả những gì ông nhận được là sự bỏ rơi của hai người vợ và cái chết cô độc vào cuối đời.

Nỗi cô đơn của Kane được miêu tả thành công nhất khi ông ở cùng Susan Alexander trong dinh thự, khi tiếng nói của hai người cất lên, và vì căn phòng thì quá to lớn và không đồ đạc gì có thể lấp hết những khoảng trống bên trong nó, từng từ họ nói ra đều được vọng lại bằng tiếng vang lạnh lẽo và xa cách đến đáng sợ. Khi Susan bỏ đi, Kane đã khóc như một đứa trẻ vì sắp bị bỏ rơi thêm một lần nữa.

Chỉ khi Rosebud là thứ mà Kane từng sở hữu thì mới có thể là thứ mà ông đã lạc mất. Rosebud chỉ đơn giản là một cái ván trượt? Tất nhiên không, nó không chỉ là một cái ván trượt bị bộ sưu tập khổng lồ của Kane che đi và bị toàn bộ mọi người cho rằng đó là vật không có giá trị.

Mà có lẽ Rosebud là thứ tạo ra một lỗ hổng cảm xúc mà Kane đã tìm những đồ vật giá trị ở nhiều nơi xa xôi khác nhau, mua chúng bằng tiền, tạo ra một bộ sưu tập đồ sộ để lấp vào đó nhưng không thể lấp đầy được. Hoặc Rosebud chỉ là một nỗi nhớ nhung quá khứ vào cái ngày đầy tuyết rơi ấy khi mà Kane được tận hưởng những hạnh phúc cuối cùng – thứ mà ông mãi mãi không có được nữa. Hoặc Rosebud chỉ để làm rõ hơn rằng việc tìm kiếm con người chân thật của Kane là bất khả, mọi người không thể biết ông là ai hay ông muốn nói gì thông qua việc nói từ Rosebud. Như chính Kane, ông đã tin rằng mình là người có thể mang đến sự thật về những kẻ khác, nhưng chính sự thật về ông lại bị dấu kín.

Cine tonight

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here