Cuộc đời của Pi (Life of Pi) là tác phẩm của nhà văn Yann Martel xuất bản năm 2001, và được chuyển thể thành phim năm 2012 dưới bàn tay của đạo diễn Lý An, đạo diễn phim Ngọa hổ tàng long, người đã 3 lần đoạt giả Oscar. Nhìn danh sách các giải thưởng văn học mà tác phẩm của Yann Martel nhận được, cũng như các giải thưởng, đề cử điện ảnh của bộ phim, bạn hoàn toàn yên tâm về chất lượng của tác phẩm này.

Mang đầy tính nghệ thuật nhưng đây đây là tác phẩm khá đễ đọc bởi sự hài hước trong giọng văn của Yann Martel, còn bộ phim cuốn hút ngay từ những hình ảnh lung linh đầy màu mắc huyền bí. Tuy vậy, những ý nghĩa sâu sắc ẩn chứa trong tác phẩm cần thời gian để chiêm nghiệm.

Mình xem phim năm 2016 và đọc cuốn sách đầu năm 2019. Mặc dù đã biết trước nội dung nhưng những tình tiết trong cuốn sách vẫn làm mình tò mò. Mình thích cuốn sách hơn là bộ phim.

Nội dung truyện kể về cậu bé 16 tuổi Piscine Molitor Patel, con trai của người chủ vườn thú Pondicherry, India. Gia đình cậu có 4 người: Bố mẹ, Pi và anh trai. Ngay từ nhỏ, Piscine đã gặp nhiều rắc rối bởi cái tên khó đọc của mình, nhưng cậu đã mạnh mẽ đứng lên yêu cầu mọi người gọi mình là Pi (Pi=3.14). Pi thấy mình bị cuốn hút bởi các tôn giáo. Gia đình cậu đều theo đạo Hindu và tôn thờ các vị thần Hindu, cùng lúc cậu theo cả đạo Hồi và đạo Thiên Chúa mặc dù gia đình cậu rất phản đối. Cùng với đới sống trong vườn thú đó, cha của Pi dạy cậu những bài học về các loài động vật.

Một ngày, để tránh những biến cố về chính trị tại Ấn Độ, gia đình Pi quyết định bán một số con thú đi, và di cư đến Canada. Một số con thú được bán đến Mỹ đi cùng gia đình trên con tàu của Nhật tên là Tsimtsum. Không may, con tàu bị chìm trong đêm. Pi thức giấc trong đêm và may mắn sống sót, bị các thuyền viên đẩy xuống 1 cái thuyền cứu hộ.

Không hiểu sao các con thú đã được nhốt trong lồng cũng bị xổng ra ngoài. Trên thuyền cùng Pi ban đầu có 1 con hổ Bengan tên là Richard Parker, 1 con linh cẩu, 1 con ngựa văn bị gẫy chân và 1 con đười ươi tên là Nước Cam lênh đênh trên thuyền chuối leo lên thuyền.

Con linh cẩu ăn thịt ngựa văn và giết Nước Cam, sau đó hổ Richard Parker giết con linh cẩu. Cuối cùng trên thuyền chỉ còn Pi và Richard Parker lênh đênh trên biển hơn 7 tháng (227 ngày).

Suốt hành trình của mình, Pi luôn đặt niềm tin vào thượng đế. Bằng những hiểu biết về thú hoang, Pi thuần hóa được Richard Parker, đánh bắt cá, rùa biển để duy trì sự sống của cả cậu và Richard Parker. Trên hành trình của mình, Pi cũng phát hiện ra một hòn đảo với sự sinh sống của chồn biển. Tuy nhiên, cậu nhanh chóng phát hiện ra rằng đêm đến, những loại tảo trên đảo trở nên đáng sợ và phát hiện ra răng người cuộn sâu trong những chiếc lá trên cây. Cậu và Richard Parker nhanh chóng rời đảo. Khi đã gần kiệt sức, thuyền của Pi dạt vào một bờ biển ở Mexico và được người dân giúp đỡ. Sau đó người của công ty bảo hiểm của Nhật đến, hỏi Pi về việc con tàu Tsimtsum bị đắm. Pi đã kể lại câu chuyện của mình nhưng họ không tin. Cuối cùng Pi đưa ra 1 câu chuyện khác. Nhiều năm sau, Pi sinh sống tại Canada và lập gia đình, ông kể lại câu chuyện của mình cho một nhà văn Canada.

Ban đầu khi xem Life of Pi, mình đã thấy rất hay rồi những cho đến khi đọc truyện những ý nghĩa về đức tin, tôn giáo, bản ngã con người được miêu tả chân thật hơn. Bởi có lẽ trong sách, cuộc sống của Pi và gia đình trông coi sở thú hay những đoạn Pi phải tự tay bắt, ăn sống thức ăn hay thậm chí ăn thịt người để tồn tại trên biển trong khi trước đó gia đình cậu ăn chay được miêu tả rất kỹ, mình mới thấy các chi tiết rõ ràng hơn. Còn trong tác phẩm điện ảnh, nhà làm phim đã lược bỏ những chi tiết của 3 chương đầu mà mình nghĩ đó là những nền tảng cho tính cách, cũng nhưng cách Pi ứng xử trong biến cố cuộc đời sắp ập đến. Chính vì bỏ qua những chi tiết tiết rất “trần trụi và man rợ về sự sinh tồn”, bộ phim tràn ngập những hình ảnh lung linh, đầy màu sắc kỳ bí. Mình thích nhất khung cảnh buổi đêm, đàn cá lấp lánh dưới biển và con cá voi nhảy lên khỏi mặt nước tạo một vòng cung khổng lồ.

“​Những người này không chịu nhận ra rằng Thượng đế phải được bảo vệ bên trong lòng chúng ta, không phải ở bên ngoài. Họ nên hướng cơn giận của họ vào chính bản thân. Bởi lẽ cái ác ở ngoài kia chỉ là cái ác ở bên trong đã được sổng ra ngoài.”

16 tuổi, Pi chịu những mất mát, đau đớn đến tột cùng: rời xa quê hương, mất gia đình, những khó khăn, thiếu thốn, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần khi lênh đênh trên biển. Nhưng Pi bám vào đức tin mãnh liệt để tiếp tục sống và hi vọng được sống, thay vì oán trách, bởi việc xảy ra trên đời đâu cần có lý do gì.

“Nếu nó xảy ra, nó xảy ra, tại sao nó phải mang ý nghĩa gì chứ? “

Đến đoạn khi Richard Parker bỏ đi vào rừng không một lời tiễn biệt, không hề quay đầu lại. Trong truyện, Pi kể lại bằng sự thanh thản nhưng trong phim Pi gào khóc như một đứa trẻ. Đoạn phim này cũng khiến mình cảm động, bởi đó như một sự tiễn biệt với người bạn đã cùng nhau vượt qua gian khó như sâu hơn là Pi giã từ cái phần “tàn bạo, thú tính trong mình” để tồn tại suốt bảy tháng qua, giờ cậu bé với đức tin và khao khát được sống có thể trở về với cuộc sống bình thường của con người. Richard Parker không thuộc về cuộc sống đó. Nhưng mình thấy sự thanh thản trong lời kể của Pi trong truyện bởi dù sao suốt 7 tháng lênh đênh, Pi đã cho Richard Parker đủ tình nghĩa, cậu là người cứu con hổ từ biển lên, kiếm thức ăn, cùng nó chia sẻ mọi thứ trên biển. Bởi Pi biết trân trọng và yêu thương, nên phút chia ly đâu có gì cần hối tiếc.

Tóm lại, Cuộc đời của Pi (Life of Pi) là tác phẩm đáng đọc và đáng dành thời gian suy nghĩ về những triết lý sâu xa ẩn chứa trong đó. Truyện cho mình nhiều bài học, về lòng tin, hi vọng vào cuộc sống, không bao giờ bỏ cuộc, hay những bài học về sự tự tin khi Pi mạnh mẽ đứng lên trước lớp khẳng định cái tên của mình đẻ không còn bị nhóm bạn trêu đùa, lập kế hoạch ăn uống với thực phẩm trên thuyền, chia ranh giới trên thuyền với Richard Parker… Cuộc đời của Pi là hành trình của đức tin, bản ngã, khao khát được sống và cả của tình bạn.

Chân Cá Nhỏ

1 BÌNH LUẬN

  1. Nếu để ý lúc Pi kể cho anh nhà văn ở nhà nghe về câu chuyện thứ 2 (có thủy thủ và ông đầu bếp) vẻ mặt của Pi rất đăm chiêu như cố nhớ lại sự thực vậy. Nên mình nghĩ đó mới là câu chuyện thật.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here