Lần thứ 2 xem About time, mình vẫn thấy cảm giác nhẹ nhàng và bình yên như lần đầu xem bộ phim này cách đây 4 năm, khi mình vừa tốt nghiệp đại học. About Time là bộ phim về tình yêu, về gia đình và về cuộc sống, bởi vậy bạn sẽ tìm thấy trong phim sự lãng mạn (bởi những câu đưa đẩy rất tình và những hành động mà đôi tình nhân dành cho nhau), sự hài hước (bởi những nhân vật trong phim đều rất đáng yêu), sự ấm áp của tình cảm gia đình. Và sau 2 tiếng thật lặng thưởng thức bộ phim, cảm giác cứ nhẹ nhàng trôi mà không có bất cứ sự giật gân, sự bất ngờ hay những tình tiết khiến cảm xúc dâng lên dạt dào, phim vẫn để lại những ấn tượng và những bài học khó phai. Xem About time rất giống cảm giác ngồi uống trà nghe nhạc Ballads vậy.

Xem thêm:

Nội dung phim About Time kể về Tim, một anh chàng tóc đỏ, cao kều, ngoại hình không mấy hấp dẫn và có phần hậu đậu. Ngày đầu tiên của năm mới, khi Tim 21 tuổi, anh nhận cha mình cho biết một sự thật, đó là những người đàn ông trong họ nội của gia đình đều có khả năng du hành thời gian, trở về những thời điểm đã từng xảy ra với họ trong quá khứ. Bố Tim nhắc nhở anh, hãy dùng khả năng của mình vào những việc có ý nghĩa. Một điều rất ấn tượng là dù phim có nói về một sức mạnh siêu nhiên, nhưng những cách thể hiện vẫn rất gần gũi và rất đời mà không hề nhiệm màu hay mang lại cảm giác kỳ ảo.

Đoạn phim khiến mình bật cười đó là khi tâm sự với bố rằng giá như khả năng này có thể giúp anh kiếm được bạn gái. Bố của Tim nhìn con trai mình và nói “Ước mơ thật to tát” 🙂 Ngay đầu phim, khi còn là chàng trai trẻ bắt đầu sử dụng sức mạnh của mình, anh học được bài học đầu tiên.

Bài học đầu tiên: Quay ngược thời gian cũng không thể khiến người khác yêu bạn

Chàng trai 21 tuổi gặp “nàng thơ” của đời mình vào mùa hè, khi Charlotte, cô gái tóc vàng xinh đẹp đến nghỉ mùa hè 2 tháng tại nhà Tim. Và dù Tim cố dùng khả năng của mình để sửa chữa mọi sai lầm gây ra từ sự vụng về anh có, cố tỏ ra điềm tĩnh và cool ngầu hơn, để đêm cuối cùng anh đến phòng Charlotte và thổ lộ, anh vẫn nhận được lời từ chối “Đên cuối cùng không có tác dụng đâu”. Ngay cả khi, anh quay lại thời gian, nói ra tình cảm của mình không phải trong đêm cuối cùng, anh vẫn nhận lại một kết quả. Suy cho cùng, dù có là Tim vụng về hay Tim điềm tĩnh, dù có là đêm cuối và một đêm đầu tiên thì Tim vẫn không phải là chàng trai trong lòng cô gái tóc vàng.

*Đoạn này cũng làm mình chột dạ, bao thời gian suy nghĩ quay về quá khứ sửa chữa những lỗi ngu ngốc thì liệu crush có thích mình. Để trả lời câu hỏi trên, xem lại bài học số 1 từ Tim.*

“All the time travelling in the world can’t make someone love you.”

Thời gian du hành khắp nơi không thể khiến một ai đó yêu bạn.

Tim rời quê hương Cornwall để đến London bắt đầu công việc luật sư và tìm kiếm tình yêu của đời mình. Tại đây anh gặp Marry. Tim dùng khả năng của mình để khiến những buổi hẹn hò của 2 người hoàn hảo hơn. Hai người có những ngày tháng lãng mạn bên nhau và đi đến hôn nhân, có em bé và bắt đầu cuộc sống trưởng thành.

Vào ngày sinh nhật của bé Rosy – con đầu lòng của Tim và Marry, Kitkat – cô em gái của Tim gặp tai nạn ô tô.

Những biến cố xảy đến với gia đình, giúp Tim học được bài học thứ 2: Lo lắng là việc vô nghĩa như khi bạn cố gắng giải phương trình đại số bằng cách nhai kẹo cao su.

“There’s a song by Baz Luhrmann called Sunscreen. He says worrying about the future is as effective as trying to solve an algebra equation by chewing bubble gum. The real troubles in your life will always be things that never crossed your worried mind.”

Có một bài hát của Baz Luhrmann gọi là Kem chống nắng. Ông nói việc lo lắng về tương lai cũng giống như việc cố gắng để giải quyết một phương trình đại số bằng cách nhai kẹo cao su bong bóng. Những khó khăn thực sự trong cuộc sống của bạn sẽ luôn là những thứ có lẽ bạn chưa từng phải lo lắng bao giờ!

Tim biết rằng đó là kết quả của những sai lầm liên tiếp từ khi Kitkat yêu môt gã tồi, và anh quyết định quay lại quá khứ để thay đổi điều đó. Tim thay đổi cuộc sống của Kitkat nhưng cũng thay đổi cuộc sống của con gái anh. Đây là chi tiết duy nhất là “hiệu ứng cánh bướm” xảy ra. Tim về nhà, và không thấy bé gái Rosy tóc vàng nữa mà là một vé trai tóc nâu. Chính lúc đó, Tim hiểu ra rằng, thay vì quay lại quá khứ để thay đổi, ta nên hướng về tương lai và thay đổi chính bản thân mình để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Bài học số 3: Những điều tồi tệ xảy ra đôi khi là sự bắt đầu cho những điều tuyệt vời phía sau.

Đến đoạn phim này, mình thích nhất nhân vật Mary. Có lẽ bất cứ anh chàng nào cũng cần một cô vợ như thế. Cô ấy không những xinh đẹp (Rachell McAdams với nụ cười quá duyên), thông minh, vui tính và hết lòng vì gia đình nhà chồng. Nhìn cảnh cô kiên nhẫn ngồi cũng Tim trước giường bệnh của em gái, ngày qua ngày cho đến khi Kit Kat đồng ý thay đổi để sửa chữa những sai lầm của mình. Và khi thừa nhận mình đã phạm những sai lầm, Kit Kat mới có thể sống một cuộc đời có trách nhiệm, và đón nhận những điều tốt đẹp.

Bài học số 4: Tất cả mọi người đều mắc sai lầm

Suốt từ đầu phim, Tim luôn tìm cách quay lại quá khử để sửa chữa những sai lầm của mình dù cho rất nhỏ. Đến một lúc, khi Tim và Mary quá mải mê chọn chiếc váy đi dự tiệc cho Mary, để bé Rosy chơi một mình, toàn bộ bản thảo của Mary bị cắt tan. Tim cố gắng ra ngoài để quay về quá khứ sửa sai, nhưng Mary quá tức giận, không để Tim ra ngoài. Nhưng hai người nhận được tin buồn để vội vã trở về Cornwall. Lúc này, thì chẳng ai còn quan tâm liệu Tim có trở về quá khứ để tránh việc những bản thảo của Mary bị cắt tan tành hay không, bởi anh có những điều quan trọng hơn phải làm, có những bài học lớn lao hơn cần học được.

Bài học số 5: Dành thời gian cho những người bạn yêu quý là điều tuyệt vời nhất bạn có thể làm trong đời và đừng quên nói với họ những lời yêu thương

Tim hay tin bố mình mắc bệnh ung thư và chỉ còn sống được thời gian ngắn. Anh hỏi bố đã bao giờ về quá khứ để thay đổi, ví dụ như bỏ thuốc lá chẳng hạn. Bố Tim đã không làm điều đó, ông đùa rằng mẹ Tim yêu ông vì ông là một gã hút thuốc rất ngầu. Ông dùng khả năng quay lại quá khứ để đọc thật nhiều sách, để học tất cả những gì ông muốn, thay vì thay đổi cuộc sống của mình, có thể thay đổi cả những người mà ông yêu thương. Trong ngày đám cưới của Tim, ông cũng quay lại quá khứ để có một bài phát biểu trọn vẹn hơn, để không quên nói rằng ông yêu những người đàn ông trong gia đình, yêu cậu con trai tuyệt vời mà ông có. Ông cũng không quên dặn con trai mình một bài học mới, thử sống 1 ngày 2 lần. Lần 1 để những gì diễn ra tự nhiên, khi Tim thấy mọi thứ căng thẳng, mệt mỏi. Lần 2, sống chậm lại, cảm nhận từng niềm vui dù nhỏ nhất của cuộc sống, thử ngước lên nhìn trần nhà của tòa án cổ kính nơi anh đến và anh thấy nó thật đẹp, thử cười và ăn mừng với cậu bạn đồng nghiệp khi vừa thắng một vụ kiện, thay đổi cách nhìn để thấy cuộc sống xung quanh thật đáng yêu.

Dù anh vẫn làm theo lời cô cha mình, sống mỗi ngày hai lần, nhưng vẫn có những ngày anh không hề muốn trải nghiệm lại, đó là ngày mất của cha mình.

Tim cũng không còn dùng khả năng của mình để sửa những sai lầm nhỏ, thay vào đó anh anh quay lại để có nhiều thời gian hơn chơi bóng bàn cùng bố. Đến một ngày, Mary muốn có đứa con thứ 3. Để tránh hiệu ứng thay đổi xay ra như với bé Rosy trước đây, anh hiểu rằng “Nói lời chào với tương lai, cũng là lúc anh nói lời vĩnh biệt với cha mình”.

Bài học số 6: Vĩnh biệt quá khứ để nói lời chào với tương lai

Vài giờ trước khi Mary sinh em bé thứ 3, Tim quay lại quá khứ lần cuối cùng để gặp lại cha mình và nói lời tạm biệt với ông. Hai bố con cùng nhau chơi bóng bàn, và làm một cuộc dạo chơi ngoài bờ biển, thật cẩn thật và chắc chắc rằng hành động đó sẽ không thay đổi gì đến tương lai. Đoạn phim này rất cảm động, nhưng nó không khiến mình phải khóc, bởi mình nhìn thấy ở đó một hạnh phúc trọn vẹn. Tim và bố đã có những kỹ niệm đẹp với nhau, đã nói hết những điều trong lòng, và đã tận hưởng cuộc sống này một cách trọn vẹn. Vậy họ còn gì để nuối tiếc, còn gì cần thay đổi, còn gì cần vương vấn với quá khứ?

Và Tim chọn hướng về tương lai.

Bài học số 7: Thay vi lo lắng, hãy sống trọn từng ngày mình có và cảm nhận những điều đáng yêu của cuộc sống vẫn diễn ra quanh bạn mỗi ngày.

Từ đầu đến cuối phim, khán giả sẽ thấy rõ sự trưởng thành trong suy nghĩ, hành động của TIm bằng những bài học anh học được từ cha và từ câu chuyện du hành của mình. Và cuối cùng, Tim không còn du hành thời gian nữa.

“And in the end I think I’ve learned the final lesson from my travels in time; and I’ve even gone one step further than my father did: The truth is I now don’t travel back at all, not even for the day, I just try to live every day as if I’ve deliberately come back to this one day, to enjoy it, as if it was the full final day of my extraordinary, ordinary life.”

Cuối cùng tôi nghĩ mình đã học được bài học từ những lần du hành vượt thời gian; và thậm chí tôi đã tiến hơn cha mình một bước: sự thật thì tôi bây giờ không du hành về quá khứ nữa, dẫu chỉ một ngày. Tôi chỉ cố gắng sống mỗi ngày như thể tôi sẽ phải quay trở lại ngày này, để tận hưởng nó, như thể đó là ngày cuối cùng bất thường có mà bình thường cũng có.

Sự thật thì, trong cuộc sống, chúng ta không thể du hành ngược thời gian. Chúng ta không thể sửa chữa mọi thứ để làm cho hiện tại tốt hơn. Chúng ta không thể trốn tránh cái chết của một người chúng ta vô cùng yêu thương và ngược về quá khứ để dành nhiều thời gian hơn với họ. Chúng tôi không biết chúng tôi còn bao nhiêu thời gian để làm những gì chúng tôi có thể làm, cùng với những người chúng tôi yêu thương, hay bao nhiêu cơ hội để nói rằng chúng ta yêu họ. Nhưng chúng tôi vẫn dành thời gian lo lắng về những thứ không cần thiết.Những lo lắng ấy khiến bạn đau đầu cả ngày, nó ở trong từng giác quan của chúng ta, chi phối cảm xúc của chúng ta, và làm đảo lộn tất cả mọi thứ. Và những lo lắng ấy khiến cuộc sống trở nên bộn về và chúng tôi đã bỏ lỡ tất cả các chi tiết nhỏ đẹp đẽ của cuộc sống này mà lẽ ra chúng ta có thể thưởng thức. Bởi những khoảnh khắc sẽ không quay trở lại nên hay tận hưởng chúng khi bạn có thể.

“We’re all traveling through time together, every day of our lives. All we can do is do our best to relish this remarkable ride”.

Chúng ta đều du hành cùng nhau, mỗi ngày. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là làm tốt nhất khả năng của mình để tận hưởng cuộc sống tuyệt vời này.

Xin lỗi vì mình đã làm mất sự bất ngờ của bạn khi xem phim vì đã tiết lộ cảnh phim quá nhiều, nhưng dù đó là lần thứ 2 xem phim, mình vẫn thấy About time thực sự cuốn hút. Mình đã nói rằng, xem bộ phim này cũng giống như ngồi xuống uống trà và nghe nhạc Ballads vậy. Dù bạn có làm việc đó hàng trăm lần và làm mỗi ngày thì điều đó vẫn khiến bạn thư giãn. Khi xem bộ phim này, bạn sẽ thấy vui vẻ và học được nhiều bài học ý nghĩa.

Thực ra lần thứ 2 xem phim, mình mới nhận ra bộ phim lấy bối cảnh nước Anh. Thật thân thuộc khi thấy cái lò sưởi bên tường màu trắng trong nhà của Tim, cảnh Underground tấp nập, hối hả người qua và ban nhạc đường phố, những con phố nhỏ xinh, đường gạch không quá đông đúc nơi Tim và Mary gặp nhau lần đầu tiên, cách cô bạn của Mary đọc địa chỉ bằng Postcode SW5…, truyền thống uống trà của gia đình Tim mỗi buổi chiều, hay cơn gió trong ngày cưới của Tim và Mary tạ Cornwall hay cảnh bố của Tim ngồi đọc truyện của Charles Dickens… Tất cả đều là những gì rất đặc trưng của nước Anh hòa quyện cùng tông màu xanh xám hợp với thời tiết nước Anh mát lành, hay gió hay mưa.

Phương Anh Violet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here