Bài review phim 500 Days Of Summer khuyến cáo: Ai từng 1 lần yêu và tan vỡ sẽ thấy ray rứt khó chịu nếu xem phim này.…nhưng đó chỉ là 1 nửa tối của vấn đề, nửa sáng còn lại xem kết phim mới biết.
Ban đầu cứ ngỡ 500 Ngày Yêu là câu chuyện tình cảm động kết thúc có hậu nào đó với những diễn biến tình cảm sóng gió qua từng ngày, ai ngờ đâu…Đạo diễn dẫn dắt mệt bỏ xừ!
Nội dung phim:

Summer và Hasen gặp và yêu nhau, nhưng 2 quan điểm trái ngược của từng người lại tạo nên câu chuyện tình yêu không có hậu…

Hasen, 1 chàng copywriter chuyên viết lời hay ý đẹp lên thiệp, cho rằng tình yêu là định mệnh, số phận sẽ mang 2 con người đến với nhau và anh nỗ lực trở thành người yêu của Summer, nhưng cô nàng thì ngược lại cho rằng tình yêu chỉ là phù du, thầy u mới vô đối, nên chẳng bao giờ tự gọi mình là người yêu hay là bạn gái của Hasen mà chỉ là Bạn, dù rằng chẳng có đôi bạn nào ăn, ngủ, sex với nhau nhịp nhàng như vậy.

Điều này làm Hasen đôi lần tức giận, tưởng đâu đã dần định hình được Summer thì bất ngờ.

Mối quan hệ của cả 2 kết thúc vào ngày thứ 300 chẳng vì lý do nào cả. Trong khi Hasen cố gắng quay trở lại với Summer bằng mọi cách nhưng thất thủ, thì cô nàng đã lên xe hoa đi lấy chồng.

Cả 2 gặp lại nhau vào cuối phim nhưng Hasen thì nhận phần cay đắng về mình.

Chuyện thế là kết thúc nhưng vẫn còn đoạn kết khá bất ngờ khác vào cuối phim.

Yep, chuyện tình đơn giản dễ hiểu là thế, vậy mà đạo diễn lại luôn biết cách vắt ra trong đó những gì ngon nhất.

Nhưng đâu chỉ đơn giản có thế

Đáng ra có thể xây 1 mạch phim tình yêu 500 ngày giữa Summer và Hasen từ ngày 1 đến 500, nhưng như vậy thì chán quá hay sao nên cho luôn ngày chia tay vào ngay đầu phim, rồi sau đó nhảy qua nhảy lại liên tục ngẫu nhiên giữa các ngày trong 500 ngày đó.

Đôi khi ngày 1 sang ngày 2, 3, 4 nhảy hẳn lên 100, 101 rồi đột nhiên giật lùi lại 30, 31 rồi làm hẳn 1 phát lên ngày 400…

Tâm trạng của nhân vật nhờ vậy cũng nhảy random như thế, lúc vui, thăng hoa, tự nhiên bị đẩy tới cảm giác chia tay cùng cực rồi giật ngược lại vui vẻ khí thế.

Vòng lặp cứ thế diễn ra cho tới khi mọi cảm xúc trước và sau ngày chia tay không còn điều gì để khai thác.

Nói vậy để thấy đây là 1 kịch bản dù kể câu chuyện đơn giản, nhưng sáng tạo và có chiều sâu, lại được làm đậm đà bằng nhiều gia vị.

Song song đó phim vẫn chứa những triết lý rất hay và thấm, phải trải qua những ’sự cố’ trong đời mới có thể ngộ ra những điều như vậy.

Xem thêm:

Tôi không ưa thích cảm giác phim này tạo ra lắm, nhưng phải thừa nhận nó khá êm ả và thú vị, coi trong 1 chiều mưa đẹp thì khá tuyệt và dễ ngủ.

Cái hay của 500 Ngày Yêu là ban đầu xem khá chán và khó hiểu, nhưng càng xem càng khó dứt ra vì số câu hỏi từ lúc ban đầu không hề có, lại dần nảy sinh theo diễn biến phim và mong mỏi biết được kết thúc của mọi chuyện sẽ ra sao.

Và đỉnh điểm nó tạo ra, như tôi nói ngay từ đầu, là hồi tưởng và cảm giác của riêng bạn về những gì tương tự mình đã trải qua, chứ không chỉ là nhân vật trong phim.